Xà Quân Như Mặc

Chương 99: Một đời một thế một đôi

“Như Mặc, ngươi lo lắng chuyện gì? Bọn họ trở về vị trí cũ liên quan gì tới ta? Tư Đồ Huyền sao có thể là Tinh Quân chuyển thế chứ? Hắn không phải là người tốt” Bắc Dao Quang nhạy cảm nhận ra sự lo lắng của Như Mặc, chuyện Tư Đồ Huyền là Tinh Quân chuyển thế làm nàng chấn động nhưng Như Mặc có lẽ đã nhìn thấu bản chất của bọn họ, vậy tiếp theo Như Mặc sẽ nói gì với nàng?

” Dao Quang, bọn họ chuyển thế thái độ làm người thật là không tốt, tuy rằng bản mạng bọn họ có liên quan với nhau nhưng vì không khống chế được cho nên tốt xấu khó phân, Tư Đồ Huyền trở về vị trí cũ sợ là sau khi bị Trân Châu cắn phải, rồi lại thêm độc của Tóc Đen không kịp trục xuất ra ngoài, làm cho hắn chết đi mà trở về vị trí cũ. Đối với chúng ta và Hiệp Khách thành cũng không phải là chuyện tốt, hoàng đế nhân gian chết mất một đứa con, e rằng sẽ ra tay đối phó với Hiệp Khách thành, Ngọc Bạch lạnh lùng đuổi chúng ta đi là vì muốn bảo hộ chúng ta mà thôi”

Như Mặc tuy rằng thật sự không muốn Bắc Dao Quang có quan hệ với nhiều người nhưng dù sao nàng cũng là nhân loại, cần phải có bằng hữu, có lòng trung thành, hắn có thể cùng nàng sống ở nơi hoang vắng này nhưng hắn càng phải quan tâm đến cảm giác của nàng, cho nên hắn cảm thấy cần phải nói nỗi khổ tâm của Trần Ngọc Bạch cho nàng biết, còn có cả thân phận thật sự của nàng, đây là quyền lợi của nàng.

“A, chúng rời đi như vậy, Ngọc Bạch và Hiệp Khách thành có nguy hiểm gì không? Như Mặc, vốn nghĩ dù Ngọc Bạch có hận ta thì ta cũng không trách hắn, hiện tại biết hắn chẳng những không hận mà còn bảo hộ cho chúng ta, chúng ta không thể để cho một mình hắn đối phó với sự trả thù của hòa đến a. Như Mặc, chúng ta cùng trở về giúp hắn được không?”

Bắc Dao Quang lập tức giãy khỏi người Như Mặc lại bị hắn ôm lấy “ đừng nóng vội, ta còn chưa nói xong, sự tình còn chưa gấp đến vậy, cho dù là nguy cấp, chúng ta cũng có thể tới kịp”

” Như Mặc, ngươi còn muốn nói gì nữa? chẳng lẽ Ngọc Bạch cũng là Tinh Quân hạ trần?” Bắc Dao Quang tưởng Như Mặc chỉ muốn nói cho nàng rõ mọi chuyện để không hiểu lầm Ngọc Bạch, nhưng dường như không chỉ có vậy, nhớ tới lúc đầu hắn có đề cập tới vấn đề tinh quân, chẳng lẽ Ngọc Bạch cũng vậy?

Mi nhăn lại thành một đoàn “ Như Mặc, còn có ai”

“Tư Đồ Y, Phùng Tử Kiện, Trần Ngọc Bạch, Phong Vô Ảnh, Tư Đồ Huyền, Đạm Thai Vân Phong”

Như Mặc nói ra một loạt sáu cái tên nhưng lại không nhắc tới người cuối cùng, Bắc Dao Quang nghe qua thì thấy hầu hết đều là những người đã cùng nàng có quen biết.

“Phùng thư ngốc kia cũng là Tinh Quân chuyển thế sao? Hắn ngốc như vậy chắc không phải là Văn Khúc tinh chứ?” Bắc Dao Quang nhíu mày, có chút nghi ngờ hỏi.

“Ngươi nói đúng, hắn là Văn Khúc quân, là ngôi sao thứ tư trong Bắc Đẩu Thất Tinh, hiện giờ đã là Trạng Nguyên, đang làm quan trong triều” Như Mặc bấm đốt ngón tay liền biết tình trạng hiện nay của Phùng Tử Kiện.

“Ngọc Bạch là ngôi sao thứ mấy?”. Nàng nhờ một lọ thuốc mà xuyên qua đến đây, lại gặp nhiều chuyện rất kì lạ, nàng có thể gặp gỡ xà tinh vạn năm là Như Mặc, gả cho hắn đã là chuyện kỳ lạ, hơn nữa còn sinh cho hắn hai bảo bối, cũng là một truyền kỳ trong thiên hạ. Nhưng dường như ông trời còn ngại cuộc sống của nàng chưa đủ kích thích, Như Mặc còn nói cho nàng biết nàng có quan hệ với nhiều thần tiên trên trời chuyển thế làm người, oh my God, Bắc Dao Quang cảm thấy bấn loạn cả lên.

Nhưng nàng biết Như Mặc sẽ không nói dối nàng, cho nên dù là chuyện khó tin, nàng vẫn tin.

” Ngọc Bạch là Bắc Đẩu đệ tam, cũng là Lộc Tồn Tinh Quân, là vị phúc tinh trong Bắc Đẩu. Vô Ảnh là đệ tứ tinh quân, tức là Liêm Trinh Tinh Quân, Tư Đồ Huyền vừa trở về vị trí cũ cũng chính là Cự Môn Tinh Quân đứng hàng thứ hai, mà Tư Đồ Y chính là đệ lục Võ Khúc Tinh Quân, còn có Đạm Thai Vân Phong là vị tinh quân chuyển thế mà chúng ta chưa từng gặp qua, hắn chính là Tham Lang Tinh Quân, lão đại của Bắc Đẩu Thất Tinh, thân phận ở nhân gian của hắn lúc này là phú thương bậc nhất trên mặt biển, hiện tại hắn đang có mặt ở Hiệp Khách thành, có hắn ở đó có lẽ Ngọc Bạch và Hiệp Khách thành sẽ không có nguy hiểm. Đây cũng chính là nguyên nhân ta nói ngươi không cần phải gấp”

Như Mặc không đợi nàng hỏi, liền lần lượt kể rõ lai lịch từng vị Tinh Quân, ngay cả Đạm Thai Vân Phong chưa từng gặp mặt hắn cũng giới thiệu.

” Như Mặc, Bắc Đẩu Thất Tinh, ngươi mới nói có sáu người, vậy người cuối cùng là ai? Sao ngươi không nói?” Bắc Dao Quang nghe hắn nói Hiệp Khách thành không có việc gì liền yên tâm hơn phân nửa, nhẩm tính thì thấy hắn nói thiếu một vị Tinh Quân, người thứ bảy ở đâu?

“Ta gọi như vậy là nói tới danh hiệu và chức vị của bọn họ, còn nhân loại các người thường dùng Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Ki, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương và Dao Quang để đại diện cho bọn họ” Như Mặc nói tới đây thì dừng lại.

” Thiên Xu là Đạm Thai Vân Phong, Thiên Tuyền là Tư Đồ Huyền, Thiên Ki là Ngọc Bạch, Thiên Quyền là Phùng con mọt sách, Ngọc Hành là Vô Ảnh, Khai Dương là Tư Đồ Y, vậy Dao Quanmg là chỉ ai?” Bắc Dao Quang lẩm nhẩm tính toán, khi đếm đến hai chữ Dao Quang thì hoảng sợ trừng mắt “ Như Mặc, không thể nào? không phải, sẽ không phải là ta có phải không?”

Như Mặc nhắm mắt lại rồi lại kiên định mở ra “ Dao Quang không cần hoài nghi, là ngươi, ngươi chính là ngôi sao thứ bảy trong Bắc Đẩu Thất Tinh, chưởng quản Dao Quang cung Phá Quân Tinh Quân. Tin tưởng ta, khi ta biết được chuyện này cũng rất hoảng sợ, ta quả thực không dám tin đây là sự thật, bởi vì các Tinh Quân khác khi hạ phàm trên người đều có chứa tinh mang, tinh mang kia có thể che giấu với yêu tinh bình thường nhưng không thể gạt được yêu tinh có ba ngàn năm đạo hạnh, huốn chi là ta nhưng trên người ngươi quả thật một tia tinh mang cũng không có, cho nên ta tới giờ cũng không nghĩ ngươi giống như bọn họ. Nhưng lúc này sự thật đã rõ ràng, Dao Quang, ngươi chính là một Tinh Quân”

” Sao, như thế nào có thể? Như Mặc, ngươi khi nào thì biết chuyện này? Ngươi từ đâu lại khẳng định như vậy? nói cho ta biết”. Bắc Dao Quang kích động cùng sợ hãi không kiềm chế được, nàng sao có thể là Tinh Quân chuyển thế được chứ? Điều đó có nghĩa là nàng có thể sẽ chết đi, sẽ trở về vị trí cũ, để lại một mình Như Mặc cô độc ở nhân gian sao?

“Ngươi còn nhớ lúc Vô Ảnh chết không? hắn từng muốn ngươi gọi hắn là gì?” Như Mặc ôm chặt thân thể của nàng, biết nàng nhất thời không thể tiếp thu được chuyện này nhưng hắn phải nói cho nàng biết, dù sao bây giờ Mặc Mặc cũng đã kế thừa tinh mang của nàng, sợ là càng có nhiều ẩn tình bên trong, nếu bây giờ không nói cho nàng biết, để sau này nàng biết đến sẽ trách hắn giấu nàng.

” Ngũ Ca, hắn muốn ta gọi hắn là ngũ ca, hắn còn kìm không được mà gọi ta một tiếng thất muội, thì ra là thế. Hắn trước khi chết đã nhận ra ta là thất muội của hắn” Bắc Dao Quang nhớ tới chuyện kia, nước mắt lại rơi ra nhưng đều bị Như Mặc hôn chặn lại “ đừng khóc, Dao Quang, đêm hôm đó rời khỏi Hiệp Khách thành, ngươi đã đáp ứng với ta, không bao giờ khóc nữa, lại càng không khóc vì một nam nhân khác, ngươi quên sao?”

” Như Mặc, ta không khóc, ta chỉ là cảm thấy như đang nằm mơ, không phải là thật” Bắc Dao Quang cố gắn kiềm chế sự thương cảm trong lòng.

” Nha đầu ngốc, Vô Ảnh trước khi lên trời đã nhớ lại tất cả, cho nên hắn không thể kiềm chế được mới gọi ngươi một tiếng thất muội, lại muốn ngươi gọi hắn là ngũ ca, ta nghĩ là hắn muốn chúc phúc cho ngươi, hi vọng chúng ta hạnh phúc bên nhau. Không phải hắn đã từng nói khi nào ngươi nghĩ tới hắn thì cứ ngẩng đầu nhìn lên trời, hắn luôn dõi theo chúng ta sao? Cho nên ngàn vạn lần đừng làm hắn thất vọng, nếu ngươi khóc, hắn cũng sẽ lo lắng, đúng không?” Như Mặc nhè nhẹ vỗ lên lưng nàng “ nói mọi chuyện này với ngươi không phải là muốn ngươi khóc, hay làm cho ngươi sợ, chỉ là ta thấy cần phải nói cho ngươi biết, để ngươi hiểu rằng ngươi không cô độc mà có rất nhiều người ở bên cạnh bảo vệ cho người, tuy rằng ta tự thấy năng lực của mình đủ để bảo hộ ngươi, không cần nhờ người khác nhưng là bọn họ tình nguyện, cho nên cũng không thể gạt bỏ bọn họ, đây là sự bao dung mà một trượng phu như ta nên làm”

” Như Mặc!” Bắc Dao Quang ngước mắt lên định nói gì đó nhưng bị Như Mặc dùng tay ngăn lại “ đừng nóng vội, hãy nghe ta nói hết, ta không biết vì nguyên nhân gì mà toàn bộ thất vị tinh quân đều hạ phàm, hơn nữa còn chuyển thế làm người nhưng điều ta muốn nói là cho dù ngươi là người hay là Tinh Quân chuyển thế thì ngươi đã là thê tử của ta, ngươi đã ăn qua Mặc quả lại sinh con cho ta, cho nên ngươi vĩnh viễn là người của ta, không ai có thể mơ tưởng đem ngươi mang đi, ta mặc kệ thiên đình có muốn triệu hồi ngươi về hay không, bất quá Bắc Dao Như Mặc ta lúc này thề với trời, ai cũng không thể mang thê tử Bắc Dao Quang cùng hài tử của ta mang đi, nếu không cho dù lật tung cả trời cả đất, ta cũng sẽ đem ngươi trở về, dù phải hủy diệt tất cả, ta cũng không buông tay”

” Như Mặc! Ta đã thề với trời suốt đời này, Bắc Dao Quang ta chỉ muốn làm thê tử của Như Mặc ngươi, ta mặc kệ mình có phải là tinh quân chuyển thế hay không, ta mặc kệ ở trên trời ta có địa vị và chức trách gì, tóm lại ta tuyệt đối sẽ không dùng bất cứ phương thức nào để trở về chỗ cũ, ai cũng không thể tách rời ta và ngươi cùng hai bảo bối, cho dù vì thế mà hủy diệt ta, ta cũng muốn chết trong lòng Như Mặc ngươi”

Lời thề của Bắc Dao Quang làm rung chuyển cả thiên địa, Thái Bạch Tinh Quân đứng trước kính chiếu thiên, nghe Ngọc Đế ở thiên cung ho khan một tiếng thật lớn liền biết hắn vì tiểu nha đầu Dao Quang có khả năng diệt thế này vẫn đau đầu không thôi, không khỏi lắc đầu “ tiểu cô nãi nãi Dao Quang của ta, ngươi không cần thề, cho dù ngươi muốn về cũng chưa chắc Ngọc Đế lão nhân gia đồng ý a. Ngươi nha, an tâm vĩnh viễn ở lại trần gian đi”

” Dao Quang!” Như Mặc ôm chặt nàng, yêu thương say đắm và cảm động, nàng cũng chấp nhất và kiên định như hắn, lúc đầu là nàng truy hắn trốn, cho tới giờ thì hắn không thể không có nàng bên cạnh, bọn họ hiện tại vừa bắt đầu cuộc sống hạnh phúc không bao lâu, hắn tuyệt đối không để bất luận kẻ nào chia rẽ bọn họ, cho dù là trời cũng không thể.