Xà Quân Như Mặc

Chương 94: Thiên tuyền trở về vị trí cũ

Kinh thành, Trữ Xa vương phủ

” Vương gia, thái tử điện hạ trúng độc!” Hắc Nô thấp giọng nói nhỏ bên tai Tư Đồ Y.

” Trúng độc? nói rõ mọi chuyện cho ta biết, là người một nhà làm sao?” khuôn mặt tuấn tú của Tư Đồ Y hiện rõ vẻ nghiêm túc, từ lúc từ Hiệp Khách thành trở về, Tư Đồ Huyền lộ rõ nhược điểm nôn nóng, khác hẳn với tính cách cẩn thận, thận trọng tính kế lúc trước của hắn nhưng Tư Đồ Huyền không nhận ra điều đó, còn Tư Đồ Y thì biết Tư Đồ Huyền đã không còn tư cách nắm giữ giang sơn.

Thế như phụ hoàng vẫn sắc phong hắn là thái tử, trong lòng Tư Đồ Y lại nổi lên cảm giác xấu, lo lắng cho vận mệnh của Tư Đồ Huyền.

Hơn nữa trong cung cũng không như trước lúc bọn họ rời đi, lúc này càng thâm trầm, quỷ dị hơn, đối với sự thay đổi này, hắn là kẻ thường xuyên rời đi còn nhận ra thì tin rằng một kẻ khôn khéo như Tư Đồ Huyền làm sao mà không phát giác được.

Nhưng mà Tư Đồ Huyền lại hăng hái tình nguyện ra cung, thay thiên tử đi tuần tra, làm cho Tư Đồ Y có chút bất ngờ, sau khi Tư Đồ Huyền rời đi không lâu thì hắn thông qua các mối quan hệ mà biết được tính toán của phụ hoàng. Thì ra phụ hoàng đã sớm biết chuyện của bọn hắn ở Hiệp Khách thành, hơn nữa phụ hoàng còn có ý thâu tóm Hiệp Khách thành, như vậy lần này Tư Đồ Huyền ra cung không phải là chuyện đơn giản”. Chỉ là chuyện thay thiên tử tuần tra nhưng rất có thể sẽ có vài người trở thành vật hi sinh.

Quả nhiên, khi Hắc Nô báo tin Tư Đồ Huyền bị trúng độc cũng không ngoài dự đoán của Tư Đồ Y, rốt cuộc là trong cung đã động thủ hay là người ngoài ra tat? Hắn không cho rằng bọn Trần Ngọc Bạch dám ngang nhiên động thủ với thái tử, dù sao Hiệp Khách thành nếu muốn tiếp tục duy trì sự tự trị thì bề ngoài vẫn phải lệ thuộc vào triều đình, ngang nhiên ra tay với thái tử thì hậu quả thế nào, bọn họ hiểu rất rõ.

“Tin tức cũng không rõ lắm, chỉ biết là thái từ bị rắn độc cắn, tính mạng rất nguy hiểm” Hắc Nô nhẹ giọng nói “ xe ngựa hiện cách kinh thành năm ngày đường, khi dừng lại ở dịch trạm Sung Châu thì đã có tin nói thái tử điện hạ tình huống không khả quan, e rằng lúc này hoàng thượng cũng biết tin, bởi vì thái y giỏi nhất một khắc trước đã rời đi, mà hướng đến chính là dịch trạm Sung Châu”

“Cũng điều tra vì sao không về cung ngay mà lại dừng lại ở dịch trạm Sung Châu sao?” Tư Đồ Y lại hỏi.

“Tựa hồ như là thái tử điện hạ tình hình không lạc quan, không thể di chuyển, sợ là độc công tâm, cho nên xe ngựa đi đến dịch trạm Sung Châu thì không dám đi nữa. Ngoài ra, tâm phúc của các vị vương gia khác cũng đã trả trộn vào bên trong, vương gia, ngươi xem, kế tiếp chúng ta nên làm thế nào?”

” Không thể di động?” Tư Đồ Y tự hỏi, phụ hoàng rõ ràng là đã muốn hi sinh Tư Đồ Huyền, sợ rằng thái y có tới cũng không giúp hắn giữ lại được tính mạng, cũng chưa chắc bọn họ bình an tới được Sung Châu, sát thủ của các vương phủ khác nhất định sẽ ám sát bọn họ dọc đường đi.

Cung đình tranh đấu xưa nay đều tàn khốc phi thường, vì muốn ngồi lên ngai vàng chí tôn mà đạp qua xác của không biết bao nhiêu người, mà ngồi lên rồi cũng chưa được an ổn, cho nên hắn trước giờ không muốn tranh giành với bọn họ nhưng cho dù mình có lòng không tranh người ta cũng chưa chắc tin. Cho nên hắn vẫn nằm trong vòng nguy hiểm, hơn nữa người phụ hoàng sủng ái sau Tư Đồ Huyền là hắn mà lúc này phụ hoàng ngay cả đứa con yêu thương nhất cũng có thể hi sinh được thì hắn càng nhận thấy rõ trong hoàng gia không có chân tình thực sự.

Hiện tại hắn cần phải nghĩ xem có muốn đảm nhiệm vị trí của Tư Đồ Huyền hay không, nếu không đi cứu hắn thì Tư Đồ Huyền nhất định sẽ gặp nguy hiểm, nếu đi cứu thì bản thân mình sẽ trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt đối với các huynh đệ khác.