Xà Quân Như Mặc

Chương 92: Phải trói chặt

“Tốt lắm, vậy vụ giao dịch này thành giao” Đạm Thai Vân Phong lập tức nhảy từ trên tường xuống, vẻ mặt tà tứ mỉm cười.

” Đạm Thai công tử còn chưa nói cho Ngọc Bạch biết công tử có tuyệt chiêu gì để giải quyết việc này? nên biết rằng người của triều đình e rằng không bao lêu nữa sẽ tấn công vào Hiệp Khách thành” Trần Ngọc Bạch cũng nhẹ nhàng nhảy xuống bên cạnh hắn, hắn không phải đứa nhỏ ba tuổi, không vì một lời nói của hắn mà tin liền, hắn phải biết rõ kế sách.

“Chuyện này rất đơn giản, nếu lúc này có kẻ địch bên ngòai tấn công thì ta nghĩ triều đình chắc sẽ không có rảnh để đi xâm chiếm Hiệp Khách thành” Đạm Thai Vân Phong khẽ cười ra tiếng, nhíu mày nói, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trần Ngọc Bạch có cảm giác thú vị.

“Địch quốc xâm chiếm? đất nước đang trong cảnh thái bình, làm gì có chuyện địch quốc đến phạm?” Trần Ngọc Bạch thấy hắn dùng đôi mắt làm càn đánh giá mình, cảm thấy đôi mắt của Đạm Thai Vân Phong có chút quen thuộc, rõ ràng trong đáy mắt hắn là hàm ý muốn giáo huấn nhưng xuất phát từ đôi mắt của Đạm Thai Vân Phong làm cho Trần Ngọc Bạch không tài nào chán ghét hắn được.

“Tam thiếu nói sai rồi, mọi người đều biết Huân Lan quốc đã sớm muốn xâm chiếm nước ta, sở dĩ còn chưa động binh là vì đang chuẩn bị nhân lực, tài lực và vật lực mà thôi, nếu lúc này có người đem cho bọn họ mất chục chiến thuyền chiến, ngươi nghĩ xem triều đình có khẩn trương hay không?” Đạm Thai Vân Phong vẻ mặt như đang chờ xem kịch vui nhìn Trần Ngọc Bạch.

Trần Ngọc Bạch cũng bình tĩn nhìn lại hắn ” triều đình đương nhiên là sẽ khẩn trương, ngươi không định nói cho ta biết ngươi sẽ đưa mấy chục thuyền chiến cho Huân Lan quốc chứ?”

” Tại sao lại không chứ? Nhà của ta dựa vào cái gì mà xưng bá trên thương trường, ta nghĩ không ai không biết, mấy chục chiến thuyền kia đối với mà nói không là cái gì” Đạm Thai Vân Phong nhìn chăm chú vào gương mặt xinh đẹp, ngũ quan tao nhã của Trần Ngọc Bạch, xem ra lần này hắn tới Hiệp Khách thành là đúng rồi.

Hai gương mặt kề sát vào nhau, gần như có thể chạm phải hơi thở của đối phương, Đạm Thai Vân Phong lại không cảm thấy tình cảnh như vậy có chút mời ám, mà Trần Ngọc Bạch cũng không có né tránh, chỉ nghe hắn nói sẽ đưa mấy chục chiến thuyền cho Huân Lan quốc thì nhịn không được nhíu mày ” ngươi không biết là vụ làm ăn này ngươi sẽ bị lỗ vốn sao? lợi nhuận một năm ở Hiệp Khách thành chưa chắc giá trị bằng một chiếc thuyền chiến, vì muốn có được sinh ý ở Hiệp Khách thành mà mất đi mấy chục chiến thuyền chiến, còn làm cho hai quốc gia phát sinh chiếntranh, vụ này không khỏi quá lớn a”

” Ta chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn, nếu Hiệp Khách thành không có Ngọc Bạch ngươi, ta đương nhiên sẽ không nhận vụ làm ăn này, nhưng vì ngươi, mọi thứ không giống” Đạm Thai Vân Phong ngữ khí trầm thấp mà gợi cảm, còn đổi thừ xưng hô Tam thiếu sang Ngọc Bạch vô cùng thân thiết, lại có ý đồ xấu.

Trần Ngọc Bạch không nghĩ hắn lại có cảm gan đùa giỡn với mình, hơn nữa mình lại là một nam tử, Đạm Thai Vân Phong thực sự là không e dè gì đến mức vô pháp vô thiên, liền dùng sức đẩy hắn ra, tạo thành khỏang cách giữa hai người, mặt cũng lạnh hơn ” Đạm Thai công tử xin tự trọng, vụ làm ăn này coi như hủy bỏ, mời ngươi đi cho, thứ cho không tiễn”

Đạm Thai Vân Phong thấy hắn như vậy lại phá lên cười ” Tam thiếu thực sự là không biết đùa giỡn, như vậy mà nổi giận sao? ta luôn chủ trương sự tình nguyện, dưa hái xanh thì không ngọt, huống chi bên cạnh ta dang người gì lại không có, chỉ là thấy Tam thiếu nghiêm túc như vậy nên nhịn không được mà trêu chọc ngươi thôi”

” Đạm Thai công tử, thỉnh!” Trần Ngọc Bạch nổi giận thật sự, chưa có ai dám dùng khẩu khí như vậy để nói với hắn, chứ đừng nói là trêu chọc, hắn cho hắn là ai? nếu không muốn trong lúc này lại cùng Đạm Thai gia kết thù, nếu đổi lại la người khác thì vì những lời lỗ mãng này, hắn đã phải trả giá thật lớn.

“Ta nếu rời đi, không chừng nửa tháng nữa Hiệp Khách thành sẽ biến thành chiến trường máu chảy thành sông” Đạm Thai Vân Phong vẫn mang ý bỡn cợt nói, càng ương ngạnh hắn càng thích, dễ đến tay thì hắn lại không thèm.

“Không nhọc Đạm Thai công tử quan tâm” Trần Ngọc Bạch bình tĩnh xoay người, chỉ có hắn mới biết mình đã dùng bao nhiêu sức để nắm chặt chuôi kiếm, cố gắng kiềm chế, nếu không hắn sẽ chém Đạm Thai Vân Phong.

” Được rồi! Được rồi! Tam thiếu, vừa rồi là do ta không phải, xin nhận lỗi với ngươi, cam đoan sau này ta sẽ không đùa giỡ như vậy nữa, không biết Tam thiếu có cho ta thêm một cơ hội nữa hay không? chúng ta nói chuyện làm cách nào để đẩy lui quân triều đình đi”

Ngay lúc Trần Ngọc Bạch xoay người, không ai thấy Đạm Thai Vân Phong di chuyển thế nào nhưng chỉ thấy hắn đã cung kính cúi đầu thi lễ ở trước mặt Trần Ngọc Bạch, trong mắt hắn cũng tràn đầy sự chân thành và áy náy, làm cho Trần Ngọc Bạch dù giận cũng không thể nói gì, tuy biết là hắn giả bộ, diễn kịch giống như Tư Đồ Huyền nhưng Tư Đồ Huyền diễn hắn liếc mắt một cái là có thể nhận ra, còn Đạm Thai Vân Phong này hắn nhìn không thấu.

Thấy hắn đang nhìn mình, cũng không nói chuyện, Đạm Thai Vân Phong lại thở dài lần nữa nhận lỗi ” xin Tam thiếu tha thứ cho sự lỗ mãng của ta”