Xà Quân Như Mặc

Chương 89: Xa nhau trở về vị trí cũ

” Không, Thanh nhi, vật nhỏ, ngươi mau cắn Vô Ảnh một cái giống Tư Đồ Huyền trước kia đi, hắn sẽ tốt, có phải không? Thanh nhi, có phải không? các ngươi nhất định sẽ có biện pháp có phải không?” Bắc Dao Quang khóc lóc, vẻ mặt có chút cuồng loạn cần lấy Tóc Đen đặt lên người Phong Vô Ảnh nhưng Tóc Đen không dám há miệng.

” Phu nhân, không còn kịp rồi, Phong đại phu độc đã công tâm, Tóc Đen nếu cắn hắn thì chỉ làm hắn chết nhanh hơn, nếu có gì cần nói thì tận dụng thời gian đi, chậm nữa thì e rằng một lời trăn trối cũng không kịp” Thanh nhi vận dụng pháp lực rót vào cơ thể Phong Vô Ảnh, cố bảo trụ cho hắn một hơi thở, để hắn có thể mở mắt ra.

Thanh nhi trong lòng cũng đã có tính toán, sau khi Phong Vô Ảnh xảy ra chuyện, hắn cũng không muốn sống thêm nữa, cuối cùng nhìn thoáng qua Ngọc Linh Lung một cái, hắn biết nàng thật tâm với hắn nhưng hắn hiểu được thì đã quá muộn, đã không còn kịp nữa rồi, đã gây ra họa lớn rồi.

Một cái liếc mắt kia xem như là cáo biệt, là tuyệt vọng, làm cho tâm của Ngọc Linh Lung cũng căng thẳng, đau đến tâm tê phế liệt, làm cho nàng dường như không thể thở được, không ngừng dùng ánh mắt nói hắn ngàn vạn lần đừng làm chuyện điên rồ, nhưng Thanh nhi lại né tránh ánh mắt của nàng.

Trần Ngọc Bạch tức thì bị tin tức này làm cho ngây ngốc, nhất định không tin đó là sự thật, buông kiếm trong tay, ngồi xuống bên cạnh người bằng hữu từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tâm vừa đau vừa giận, lại cố gắng kiềm chế, hắn chưa từng hận như vậy, hắn hận Bắc Dao Quang, hận Như Mặc, bọn họ đến làm cho Vô Ảnh đau khổ như vậy, đến giờ ngay cả mạng cũng phải mất, hắn không thể tha thứ. Nếu Vô Ảnh chết, hắn sẽ không có cách nào để tha thứ cho bọn họ.

“Vô Ảnh, không, Vô Ảnh, ngươi đừng chết, ngươi ngàn vạn lần không được chết, ngươi có nhìn thấy ta không? Vô Ảnh, ngươi nói chuyện với ta đi”. Bắc Dao Quang một tay ôm Bảo Bảo, một tay nắm chặt tay của Phong Vô Ảnh, khóc lóc kích động, sợ hãi, đau khổ “ Vô Ảnh, van cầu ngươi, ta không thể không có ngươi, ta không thể mất đi ngươi”

Đôi môi của Phong Vô Ảnh đã đen thẫm lại, ánh mắt rốt cuộc cũng có chút sinh khí nhìn khuôn mặt thấm đẫm nước mắt của Bắc Dao Quang, nhẹ nhàng nâng bàn tay lên, nhưng chỉ có ngón tay là nhúc nhích được, Bắc Dao Quang lập tức nắm chặt tay hắn đưa đến trước mặt, nước mắt ướt đẫm bàn tay của cả hai “ Vô Ảnh, ngươi muốn nói cái gì? Ta nghe đây”

” Đừng, đừng khóc!” Phong Vô Ảnh run rẩy nói, nước mắt của hắn cũng tràn ra, hắn cuối cùng không thể làm bạn cùng nàng cả đời này, trong môt khắc này, hắn không muốn rời khỏi nàng, trong lòng hắn có rất nhiều hoài niệm, đến chết, hắn cũng không thể gạt được bản thân mình, cho tới giờ hắn vẫn không thể buông nàng ra được “ Bắc Dao bảo trọng”

” Không–, Vô Ảnh, không cần như vậy, ta không cần bảo trọng, ta muốn ngươi cùng ta, cùng Bảo Bảo, còn có Mặc Mặc chưa trở về nữa, ngươi không nhớ hắn sao? Van cầu ngươi, đừng rời xa ta. Không cần, ta không chịu nổi, ngươi luôn ôn nhu, luôn rất tốt với ta, ngươi sao lại tàn nhẫn rời bỏ ta chứ. Vô Ảnh” Bắc Dao Quang gắt gao nắm chặt tay Phong Vô Ảnh, khóc không thành tiếng. Bảo Bảo lúc này cũng khóc theo.

” Bắc Dao, ta, thích ngươi! Vẫn luôn thích ngươi!” Phong Vô Ảnh lệ cũng tràn mi “ không thể tiếp tục cùng ngươi, đừng giận ta cũng đừng tự trách mình”