Xà Quân Như Mặc

Chương 87: Cùng nhau trở về

Tuyết Ưng vương kích động nhìn Như Mặc đang gần hắn trong gang tấc, nghĩ hắn sẽ có gì khác so với năm ngàn năm trước, vẫn tuyệt mỹ bức người như vậy, vẫn khí chất trầm tĩnh…Nhưng khi nhìn thấy thì phát hiện hắn đã thay đổi so với năm ngàn năm trước, trên người hắn có hơi thở ấm áp, không phải thái độ khách khí, văn nhã với bất kỳ ai mà là lọai hơi thở ấm áp phát ra từ đáy lòng, khiến cho hắn không còn cao cao tạo thượng, luôn một lòng thành tiên trước kia mà là cảm giác gần gũi, thậm chí là thân thiết giống như bằng hữu. Khí chất này Như Mặc trước kia hòan tòan không có.

Đây cũng chính là cảm giác mà mấy ngàn năm trước Tuyết Ưng vương đã hi vọng có được, bây giờ đã chân chính gặp Như Mặc, hắn lại không biết nên nói gì, cuộc sống hôn nhân đã làm cho hắn thay đổi rất nhiều. Một người cô lãnh như vậy, bây giờ trong đáy mắt lại hiện lên sự ôn nhu, an tĩnh là Xà Quân Như Mặ mà hắn đã từng biết sao?

” Ưng vương, Xà Quân đại nhân đang nói chuyện với ngươi a” thấy chủ tử vẫn ngơ ngác nhìn Như Mặc, không nói gì, đám người Tang Thái liền lên tiếng nhắc nhở, Ưng vương đang làm sao vậy? thế nhưng lại ngẩn người, tuy rằng Xà Quân đại nhân tuấn mỹ hơn so với tưởng tượng của bọn họ rất nhiều nhưng Ưng vương vẫn luôn ổn trọng cũng không thể nhìn chằm chằm người ta mãi như thế được, cũng may Xà Quân đại nhân vẫn không có biểu hiện không vui nếu không thì chắc phải đánh nhau mất.

” A! Xà, Xà Quân đại nhân——” Tuyết ưng vương cũng nhận ra là mình thất thố, vốn đang kích động, không biết nói gì, tâm tình lại thêm bối rối.

” Ưng vương bảo ta Như Mặc đi! Xà Quân cũng chỉ là cách xưng hô của người trong tộc, Như Mặc mới là tên của ta” trong mắt Như Mặc không khỏi hiện lên một chút ý cười, chân chính đối mặt với người vẫn luôn óan hận hắn, nhưng Như Mặc không cảm giác Tuyết Ưng vương có một chút địch ý nào cả, ngược lại còn cảm thấy hắn thấy mình có chút khẩn trương, tay chân luống cuống, cho nên hắn khẳng định Tuyết Ưng vương không có chán ghét hắn, nhất định là có hiểu lầm gì đó, cho nên lúc này hắn mới khẩn trương mà không biết nên xưng hô thế nào.

” Ta có thể gọi ngươi Như Mặc?” trong mắt Tuyết Ưng vương tràn đầy hưng phấn và kinh ngạc, hắn nghĩ rằng mình gọi Như Mặc là Xà Quân đại nhân cũng sẽ bị cho là khinh thường hắn, không ngờ hắn lại muốn mình kêu tên của hắn.

” Đương nhiên, tên không phải là để người ta gọi sao? đứa nhỏ bướng bỉnh của ta chắc đã làm phiền Ưng vương nhiều” Như Mặc mỉm cười gật đầu, nói thẳng mục đích hắn đến đây.

Nhắc tới đến tiểu ác ma Mặc Mặc, mặt Tuyết Ưng vương liền nhíu lại ” tiểu, ách, công tử rất họa bát, hắn hiện ở trong động, Cách Thái đang cho hắn ăn, mời”

Tuyết ưng vương thiếu chút nữa gọi Mặc Mặc là tiểu ác ma, cũng may là kịp thời dừng lại, có chút xấu hổ.

Như Mặc nhìn biểu tình của hắn thì biết đã bị Mặc Mặc hành hạ không ít, xem ra là hắn lo lắng thừa rồi, tên tiểu tử Mặc Mặc này không chừng ở đây lại rất vui vẻ a, không quan tâm tới lo lắng của hắn và Dao Quang, tiểu nương tử của hắn có lẽ bây giờ sốt ruột đến chảy nước mắt nha, sau khi mang nó về, phải giáp huấn một trận mới được.

Vừa nghĩ, vừa theo Tuyết Ưng vương đi vào trong động, nhìn thấy con trai bảo bối của hắn hai tay ôm chặt một nhúm tóc ngân bạch, ngồi trên tháp phủ lông chim, còn nhìn hắn mỉm cười, bên cạnh là một nam tử cao to, thấy bọn hắn vào thì cúi thấp người hành lễ ” Cách Thái tham kiến Xà Quân đại nhân”

Như Mặc vừa vào trong động đã nghe mùi hương thơm ngát của Quỳnh Tương quả, lại nhìn thấy chất lỏng còn dính trên môi Mặc Mặc, trong lòng đã hiểu, cũng khôg vội đến ôm nó, ngược lại còn xoay người, chắp tay thi lễ với Tuyết Ưng vương ” đứa nhỏ Mặc Mặc này đã gây nhiều phiền tóai cho Ưng vương, Như Mặc còn chưa xin lỗi, Ưng vương đã đem Quỳnh Tương quả ngàn năm cho hắn ăn, Như Mặc thực sự không biết nên cảm tạ Ưng vương thế nào”

Tuyết Ưng vương thấy hắn thi lễ với mình lại càng thêm lúng túng, Như Mặc bây bây giờ so với năm ngàn năm trước khi nhìn thấy hắn không hề giống nhau, nếu khi đó Như Mặc cũng đối xử với hắn như hôm nay thì năm ngàn năm qua hắn đã không óan, không hận, lại làm cho quan hệ hai tộc trở nên căng thẳng.

Thực ra cũng vì hắn muốn Như Mặc phải chú ý tới hắn, nhớ tới hắn mà thôi nhưng hôm nay xem ra tất cả đều do hắn tùy hứng làm bậy, Như Mặc có lẽ không nhớ rõ cách đây rất nhiều năm bọn họ đã từng gặp mặt, nói cách khác, Như Mặc không biết vì sao mình hận hắn?

Như vậy suốt năm ngàn năm qua chỉ một mình hắn hờn dỗi, thật sự là không công bằng, sự tức giận của hắn lại hòan tòan không ảnh hưởng gì tới Như Mặc, chẳng lẽ oán hận kia thực sự không đáng?