Xà Quân Như Mặc

Chương 86: Hai vương gặp lại

Mặc Mặc nào biết Tuyết Ưng vương bị nó gây sức ép nửa ngày đã hận không thể cúi đầu nhờ Như Mặc đem tiểu gia hỏa này đi càng nhanh càng tốt, hiện giờ Như Mặc sắp tới, tâm tư của Tuyết Ưng vương cũng kích động lên, đối với sự cọ xát của Mặc Mặc cũng không biểu lộ thái đô mất kiên nhẫn nữa, thậm chí còn ôm nó đi tới đi lui dỗ dành ” ngoan, một hồi sẽ có đồ cho ngươi ăn, ngươi chịu khó một chút, bằng không sau này đừng mong ta lại mang ngươi ra ngòai bay”

Biết rõ Mặc Mặc nghe cũng chưa chắc hiểu đuợc nhưng Tuyết Ưng vương vẫn thấp giọng cảnh cáo, Mặc Mặc thì trong lòng xem thường nhưng trên mặt vể biểu biểu tình ngây thơ, hồn nhiên nhìn hắn, sau đó tiếp tục cọ cái đầu vào ngực hắn.

Qủa nhiên là món đồ chơi lớn giận dỗi với phụ thân đại nhân, nó thật đúng khi nghĩ hắn không có mối thù bất cộng đái thiên gì với phụ thân, vốn hi vọng có thể xem một trận ưng xà đại chiến nhưng xem ra là thất vọng rồi, nhìn hắn bộ dáng kích động như vậy, một hồi phụ thân tới còn không lập tức giao mình cho phụ thân mang về? Quên đi, vẫn nên tiếp tục chơi đùa món đồ chơi lớn này.

Bắc Dao Mặc Mặc cách quần áo sờ lên đầu v* của Tuyết Ưng vương làm hắn có chút xấu hổ, ôm hắn cách xa thân thể một chút, thấp giọng khẩn trương nói ” đừng tìm, ta không phải là mẫu thân ngươi, ta không có sữa cho ngươi uống, một hồi cha ngươi tới sẽ mang ngươi về, cho nên ngoan một chút, đừng túm tóc ta, tiểu ác ma”

Còn chưa nói xong, mái tóc ngân bạch đã bị bàn tay nhỏ bé của Mặc Mặc kéo xuống, Tuyết Ưng vương cảm thấy da đầu run lên, nhìn thấy tóc mình đã bị Mặc Mặc nắm chặt trong tay, mà nó lọn tóc nào không nắm lại nắm trúng Ngạch Phát, đại biểu cho báo đáp ân tình lễ tạ thần của Tuyết Ưng tộc.

Bình thường cái này đều dùng để tặng cho những người đã có ơn với bọn họ, khi ân nhân có gì cần nhờ thì bọn họ phải báo đáp cho bằng được, ân báo xong rồi thì cũng có thể thu hồ lại, mỗi một ân tình cũng chỉ có thể tặng một Ngạch Phát mà thôi, trừ phi là đại ân liên quan tới tính mạng mới có thể tặng hết một bó, chứng tỏ là ân tình kéo dài không quên. Tiểu ác ma này thật đủ ngoan, nắm một cái là hết một nắm, mà số lượng cũng không ít chút nào, hắn đánh không được, mắng cũng không xong, chỉ có thể thở dài, cố gắng thu hồi tóc trong tay nó lại.

Bắc Dao Mặc Mặc đâu dễ chịu thua, sao cũng không chịu buông ra, Tuyết Ưng vương không khỏi cười khổ ” ngoan, buông tay, cái này không thể ăn, một hồ thức ăn tới rồi, mau buông tay, đây là lông chim, là tóc, không phải thức ăn, hiểu chưa?”

Nó đã sớm chú ý tới đám lông trên đầu mỗi tuyết ưng, so với màu sắc của những đám lông ở nơi khác không giống nhau, nhất là Tuyết Ưng vương lại càng đặc biệt, hắn tòan thân đều là tóc bạc nhưng nắm tóc trong tay nó lại càng bạc hơn nhiều, nhất định là có ý nghĩa gì đó, cho nên mặc kệ là cái gì, nó phải nắm lấy cho chắc, dù không có ý nghĩa đặc biệt gì thì nắm chơi cũng tốt.

Bắc Dao Mặc Mặc tính cách tinh quái, xuống tay cũng rất chuẩn, trước giờ nó ra tay cũng chưa từng thất bại, bây giờ nhìn thấy Tuyết Ưng vương nóng lòng muốn kéo tóc của hắn về, cho thấy là nó làm đúng rồi, nên càng không chịu cho hắn được như ý.

Cách Thái đi vào động thấy Ưng vương đang bị tiểu tử nắm Ngạch Phát liền hỏi ” Ưng vương, tiểu bảo bối này sao lại nắm lấy Ngạch Phát của ngươi?”

” Đừng nói nữa! Quỳnh tương quả đâu? Mau lấy lại đây, lừa tiểu ác ma này buông tóc của ta ra” Tuyết Ưng vương bất đắc dĩ nói, bắt tiểu ác ma này về là việc làm ngu xuẩn nhất của hắn từ trước tới giờ.

” Đến, tiểu bảo bối, nhìn xem đây là cái gì? Ăn nga! Đến, đưa ta của ngươi đây, trả cái này lại cho thúc thúc được không? Cách Thái lấy giọng nói nhu hòa cùng Quỳnh tương quả ra dụ Mặc Mặc, muốn hắn buông Ngạch Phát ra, Mặc Mặc lại nở nụ cười giảo họat, tưởng hắn ngu ngốc sao? có nắm tóc này trong tay, sau này món đồ chơi lớn này nhất định phải nghe lời hắn a.