Xà Quân Như Mặc

Chương 81: Trò chơi tung hứng

“Bằng không các ngươi nghĩ là ta đánh nó phải không?” Tuyết Ưng vương nghe vậy lại giận.

” Không có, Cách Thái không dám!” Không dám nói cho hắn, bọn họ lúc trước thật có nghĩ là đại vương nhà mình vì hận Xà Quân mà ra tay đối với đứa nhỏ của hắn, nhưng nói ra mới nói, từng nghe qua xà tử sinh ra thường không phải người cũng không phải rắn, là yêu nghiệt, khi sinh ra sẽ bị Thiên Lôi đánh chết nhưng tiểu tử trước mặt trắng nõn, mặt mày xinh đẹp đáng yêu, trên trời dưới dất đều là tuyệt thế vô song, khi chủ tử vừa mới đem hắn về, bọn họ đều không thể tin được đứa nhỏ xinh đẹp như búp bên này lại là xà tử.

“Vậy ngươi còn đứng đây làm gì? Còn không đưa hắn đi?”

Nghe được Tuyết Ưng muốn thủ hạ đưa hắn đi bay, Mặc Mặc quả nhiên nín khóc, dùng khuôn mặt vẫn còn đẫm nước mắt tươi cười nhìn Cách Thái, trên mặt cũng hiện rõ chữ muốn to đùng “ bay, bay, chim, bay”

” Ưng vương, tiểu tử kia quả nhiên là muốn đi ra ngoài bay a. Thật sự là chuyện lạ, chưa từng nghe nói rắn thích cảm giác ở trên cao, huống chi lại là một đứa nhỏ như vậy. Ha ha, được, đừng nóng vội. vật nhỏ đáng yêu này, Cách Thái thúc thúc mang ngươi ra ngoài bay a”. Cách Thái kinh ngạc nhìn Mặc Mặc đúng như Ưng vương đã nói, đang nói chuyện thì thân hình cũng đã biến từ hình người thành một chim ưng không lồ, hình thể tuy không so được với Tuyết Ưng vương nhưng so với Mặc Mặc thì nguyên hình của Cách Thái cũng đã là khổng lồ.

Vừa thấy thân hình phủ toàn lông chim màu trắng hơi ngả xám, cùng bộ móng vuốt màu đen, Mặc Mặc trong lòng Tuyết Ưng vương kích động giơ tay về phía hắn, cao giọng la to “ bay, chim, chim, bay”

” Chúng ta là tuyết ưng, là đế vương của loài chim, không phải chim, xà tử ngu ngốc này “ Tuyết Ưng vương tức giận đem thân hình nho nhỏ của Mặc Mặc đặt lên trên lưng Cách Thái.

“Chim, chim” Mặc Mặc không đếm xỉa tới sự chỉnh sửa của Tuyết Ưng vương, vẫn cố tình gọi là chim, dù sao lúc này hắn vẫn là đứa nhỏ, Tuyết Ưng vương sẽ không thể làm gì hắn, hơn nữa hắn đã nhận định sau này Tuyết Ưng vương sẽ là tọa kỵ của hắn, cho nên hắn thích gọi bọn họ là gì bọn họ là cái đó a.

Cũng khó trách Tuyết Ưng vương lại ghen tỵ với phụ thân đại nhân của nó, so về đạo hạnh hay cách xử sự cùng thái độ gặp nguy mà không loạn…thì hắn không phải là đối thủ của phụ thân đại nhân, đáng thương a. Hắm muốn bắt cóc mình để gây sức ép với phụ thân nhưng sợ là chính hắn đã rơi vào đường cùng mới làm ra chuyện này a, đáng tiếc, hắn đã tìm sai đối tượng rồi, Bắc Dao Mặc Mặc hắn không phải là một đứa trẻ bình thường a, huống chi hắn đã nhịn mẫu thân nhân loại vĩ đại chịu ngày, bắt phải bú sữa, cho nên vừa lúc có cơ hội tốt để hắn ra ngoài dạo chơi vài ngày.

” Ưng! Ưng, không phải chim! Ngươi …” Tuyết Ưng vương tức giận chỉnh sửa lần nữa, Cách Thái lần đầu tiên thấy chủ nhân có bộ dáng như vậy, cư nhiên lại tranh luận với một đứa trẻ, mở to mắt mà nhìn.