Xà Quân Như Mặc

Chương 80: Muốn bay bay

Khi Như Mặc còn chưa tới được Tuyết Phong, Tuyết Ưng vương đã mang theo Mặc Mặc trở lại sơn động xa hoa trên đỉnh núi Tuyết Phong, trước cửa động, hàng trăm ngàn tuyết ưng đã xếp thành hai hàng chào đón, Mặc Mặc trong tay Tuyết Ưng vương hưng phất nhìn đông ngó tây, đây là lần đầu tiên từ khi hắn rời bụng mẹ mới có cơ hội nhìn ngắm thế giới bên ngoài a, hơn nữa còn ở từ trên cao nhìn xuống, thật sự là chơi rất vui.

Lúc này, Tuyết Ưng vương đã đem thân hình nho nhỏ của nó ném lên trên tháp phủ kín lông chim ấm áp, mềm mại, Mặc Mặc không có chút cảm giác vui sướng mà còn thấy mất mác vì không được thưởng thức phong cảnh, mới như vậy đã xong, còn chưa có nhìn cho đã a.

Có cánh thật là tốt, mặc kệ có đạo hạnh hay không đều có thể bay lên thật cao, không giống như Xà tộc bọn họ, nếu muốn có thể phi thân thì phải tu luyện mấy ngàn năm a. Ngay cả nhân loại như mẫu thân của nó cũng tốt hơn Xà loại nhiều, chỉ cần tập luyện khinh công là cũng có thể phi thân ra dáng rồi. Đáng thương cho con dân Xà tộc a, khó trách hắn bị lão Tuyết Ưng vương khi dễ, bất quá cũng không sao, đại vương tương lai của các ngươi, Bắc Dao Mặc Mặc ta quyết định từ hôm nay trở đi sẽ khi dễ bọn họ.

Không cần phải chuẩn bị nhiều, khuôn mặt Bắc Dao Mặc Mặc luôn thường trực vẻ tươi cười hồn nhiên, thân hình nhỏ của hắn loạng choạng bò ra khỏi đống lông chim mềm mại. mục tiêu chính là Tuyết Ưng vương to lớn, tâm tình bất định đang đứng trước tháp nhìn hắn.

Đôi cánh thật to lúc này đã thu lại hai bên sườn, bộ dáng to lớn lúc trước bay liệng trên không trung cơ hồ có thể che kín hết nửa bầu trời, bộ lông trắng như tuyết không pha lẫn màu sắc nào, mỗi cái đều sáng bóng xinh đẹp, kết hợp một chỗ tạo nên vẻ hoàn mỹ của Tuyết Ưng, cái miệng dài cong lại sắc bén, ánh sáng trong mắt lóe ra giống như là băng tuyết ngàn năm, lại sáng ngời, có thần, rất uy vũ, lúc này trong mắt hắn lại thêm vừa hận vừa tức.

Nói tóm lại, Bắc Dao Mặc Mặc sau khi quan sát nó xong đã đưa ra kết luận, Tuyết Ưng này thật sự là rất được, là một đại sủng vật không tồi, nếu hắn có thể thu phục nó là tọa kỵ cho mình thì sau này không còn lo lắng chuyện rắn có thể bay hay không nữa. Dù thế nào thì cũng muốn lên trời nhìn xem lần nữa, lúc trước hắn bị hai cái móng to quặp lấy nên có chút không thoải mái, nếu có thể ngồi lên đầu nó, nắm lấy lông chim của nó mà ngắm nhìn thiên hạ thì chắc cảm giác sẽ sống động hơn nhiều.

Đáng thương Tuyết Ưng vương nào biết đâu rằng vật nhỏ mang vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên trước mắt này đang bắt đầu tính kế với hắn, cho nên không lâu sau hắn liền hối hận ở trên đường không ném cho nó ngã xuống chết, mà không nên đem tiểu tử có thể so sánh với ác ma này về.

Mặc Mặc vẫn không ngừng hướng về chỗ Tuyết Ưng vương, mà Tuyết Ưng vương thấy vật nhỏ không chút e ngại, chậm rãi bò tới chỗ mình, tựa hồ như rất tò mò về hắn, lúc trước bay trong không trung lâu như vậy cũng không nghe tiểu tử này khóc một tiếng, ngược lại còn tựa hồn như nghe hắn cười khanh khách…Quả nhiên là một đứa nhỏ không hiểu thế sự, không hề biết hắn sắp gặp phải chuyện gì, chẳng lẽ cho rằng mình dẫn hắn đi ngu sơn ngoạn thủy sao?