Xà Quân Như Mặc

Chương 79: Đánh quay về nguyên hình

” Phu nhân!” Thanh nhi lần đầu tiên nghe được Bắc Dao Quang dùng khẩu khí như vậy để nói chuyện với hắn, rốt cuộc biết cảm giác điềm xấu xảy ra là bắt đầu từ đâu, quả nhiên là số kiếp khó tránh khỏi. Hắn chung quy không thể bảo hộ Trân Châu đến cuối cùng, nàng cũng vì ghen tỵ mà không chịu quay đầu, rốt cuộc tử đẩy mình vào chỗ chết, trong lòng cảm thấy đau, cũng không cố chấp, kiên trì vì nàng nữa, cũng vi hai chữ kiên trì này mà đây ra tình cảnh hôm nay, làm tổn thương nhiều người.

Ngọc Linh Lung tuy rằng từ miệng Trân Châu đã biết Thanh nhi luôn thay nàng nhận tội, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh này, lòng nàng vẫn cảm thấy chua sót không chịu nổi, lại hận bản thân mình vì sao không giết chết Trân Châu ngay khi mới gặp mặt, nếu không cũng không nên nông nỗi như hôm nay, tận mắt chứng kiến nam nhân mình thích vì nữ nhân không đáng để hắn yêu mà làm cho hắn dù không phạm lỗi cũng phải quỳ gối. Sự kiêu ngạo và phẫn nộ của nàng làm cho nàng thiếu chút nữa là xông lên kéo hắn đứng lên, nhưng nàng vẫn không nhúc nhích.

Bởi vì là nàng đã tới chậm, nàng không có phát hiện Trân Châu trốn thóat sớm hơn cho nên để cho nàng ta có cơ hội bắt đứa nhỏ của Xà Quân đại nhân mang đi, chuyện quan trọng trước mắt là tình hình của đứa nhỏ, nhưng còn đứa nhỏ hiện tại?.

“Phu nhân và Xà Quân đại nhân có hai đứa nhỏ sao?”

” Phu nhân cùng xà quân đại nhân có hai người con trai?” Ngọc Linh Lung cố dời tầm mắt, không nhìn tới người vẫn còn quỳ trên đất kia, quyết định sẽ đi ra ngòai hỗ trợ tìm kiếm còn hơn là ở đây nhìn thấy Thanh nhi quỳ.

” Đúng vậy, nàng biến thành bộ dáng của Như Mặc ôm đi đệ đệ song sinh là Mặc Mặc, lúc này Như Mặc đã đuổi theo, còn chưa có trở về, không biết tình hình thế nào?” Bắc Dao Quang nhìn đứa nhỏ trong lòng mình, lại lo lắng cho đứa kia, tơ máu trong mắt cũng đậm thêm vài phần.

Ngọc Linh Lung nhìn thấy tình hình như vậy cũng không hỏi thêm nữa, bởi vì đối với một người mẹ thì đứa nhỏ là tất cả, còn hơn cả tính mạng của nàng ta, không có người mẹ nào lại bỏ qua cho kẻ bắt cóc con mình, hơn nữa người này vẫn một lòng mơ tưởng phu quân của mình, muốn hại chết nàng. Kết cục của Trân Châu không cần nghĩ cũng đã biết.

Thanh nhi rốt cuộc cũng hiểu vì sao Bắc Dao Quang cùng lục thúy xà không phân biệt được kẻ giả mạo chủ nhân, bởi vì Trân Châu mặc bán phó xà y của chủ nhân, đó chính là vỏ rắn được lột ra, vốn không có tác dụng gì nhưng là của chủ nhân thì lại khác. Chủ nhân đạo hạnh cao thâm, mỗi một ngàn năm lột da một lần, lớp xà y này lửa đốt không cháy, nước dính không thấm, là bảo bối nhiều người muốn có, người trong tộc nếu có được thì chẳng khác nào bảo bối phòng thân tốt nhất, còn tộc khác có được thì cũng có thể phòng chống bị rắn cắn, chắn đượ sự tấn công, quan trọng hơn là trên xà y có hơi thở của chủ nhân, cho nên khó trách lục thúy xà không phát hiện ra Trân Châu giả mạo, mà phu nhân vì một lòng cho tiểu thư bú nên cũng không có nhìn kỹ chủ nhân, vì thế Trân Châu mới lợi dụng được cơ hội này mà bắt tiểu công tử đi.

Hắn hiện tại không lo lắng chuyện chủ nhân có thể bắt được Trân Châu hay không, mà hắn lo lắng chuyện khác. Trân Châu tuy rằng nhiều tâm kế nhưng không thông minh đến mức sắp đặt được một kế họach chu đáo như vậy, theo tính cách của nàng, nếu có thể giả mạo làm chủ nhân tiếnvào phòng thì sẽ trực tiếp giết chết phu nhân chứ không phải lẳng lặng bắt tiểu công tủ đi. Cho nên sợ rằng người đến không phải là Trân Châu mà là một người khác, như là Tuyết Ưng vương chẳng hạn.

Thanh nhi càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này rất có khả năng liền ngẩng đầu nói ” phu nhân, khi kẻ giả mạo chủ nhân đi vào phòng, người không có cảm giác không tốt sao?”

” Thanh nhi, ngươi là có ý tứ gì? Ngươi bây giờ còn muốn cầu tình cho Trân Châu sao?” Bắc Dao Quang định gọi hắn đứng lên, nghe hắn nói vậy, nét mặt càng lạnh lùng hơn.

Ngọc Linh Lung cũng hận không thể ngăn Thanh nhi lại, hắn chẳng lẽ còn vì nữ nhân kia mà cầu tình?hắn chỉ nhận định một mình nàng ta?

” Không, phu nhân, ta hoài nghi kẻ giả mạo kia không phải là Trân Châu” Thanh nhi cũng không để ý tới sắc mặt của Bắc Dao Quang nói tiếp ” Trân Châu tuy rằng ích lỷ lạ đố kỵ nhung không có suy nghĩ thấu đáo lại bình tĩnh đến vậy, tuy rằng Thanh nhi chưa đến đại lao của Thú tộc nhưng nghĩ chắc không có canh phòng lơ là để Trân Châu lại dễ dàng trốn thóat, huống chi nàng ta còn bị chủ nhân phong ấn pháp lực càng không có khả năng bỏ trốn, còn có thể trôm được bán phó xà y chủ nhân đưa cho Thú tộc. Cho nên sau lưng nàng ta nhất định có người hỗ trợ, sai sử nàng ta, mà người này có thể là Tuyết Ưng vương”