Xà Quân Như Mặc

Chương 77: Xà y bị trộm

” Nàng chính là Trân Châu?” Ngọc Linh Lung vẫn ăn mặc trung tính như trước, ngồi trên vương tọa, từ trên cao nhìn xuống nữ nhân xinh đẹp bên dưới mặc kệ là đánh giá theo tiêu chuẩn của nhân lọai hay của Thú tộc bọn họ thì Trân Châu đều là điển hình cho lọai bất trung, lại là nữ nhân mắt cao hơn đây, lọai này lấy làm kĩ thiếp thì thật đúng nhưng là bạn sống chung cả đời thì vô luận thế nào cũng không đủ tư cách.

Nàng không hiểu một nam tử thông minh, trầm tĩnh như Thanh nhi lại có thể hết lòng cuồng dại với một nũ tử như thế? còn ghê tởm hơn là nữ nhân này còn phản bội tộc nhâ của mình, đầu nhập vào trong tay kẻ địch, lại còn như cá gặp nước ở chỗ kẻ địch. Ngọc Linh Lung nàng không tin Tuyết Ưng vươngcủa Tuyết Ưng tộc lại là kẻ rộng lượng, cho phép “thức ăn” được hưởng chế độ đãi ngộ dành cho khách nhân ở trong tộc của mình, huống chi mấy ngàn năm trước, Tuyết Ưng vương đã tuyên bố không thích Xà Quân Như Mặc, mà Trân Châu vẫn còn giữ được cái mạng nhỏ tới giờ này, khẳng định là Tuyết Ưng vương muốn lợi dụng nàng để đối phó với Xà Quân, nếu không nàng ta đã không giữ được mạng để chờ người của mình tới cứu.

” Nga? Tuyết Ưng vương có thể cái gì?” Ngọc Linh Lung có chút hồ nghi, tuy nói Thú tộc của nàng là thiên địch của Tuyết Ưng tộc, nhưng đạo hạnh của Tuyết Ưng vương so với nàng không thua kém, huống chi bảo vật cuối cùng trong Thiên Địa Ngũ Bảo là Thiên La Địa Võng đang nằm trongtay hắn, hắn không có lý do để yếu thế hơn nàng, cho dù chân chín giao đấu trực diện, nàng cũng chưa chắc chiếm thế thượng phong, hắn lại biết mục đích của nàng, thế nhưng lại đem Trân Châu giao ra, không biết rốt cuộc hắn có tính tóan gì?

” Tuyết Ưng vương nói, hắn cũng không muốn vì một “thực vật” nho nhỏ không đáng gia mà cùng Báo Vương đại nhân trở mặt, hi vọng sau này hai tộc chúng ta có thể chung sống hòa bình với nhau” Sư Tử Hổ Báo tướng quân lặp lại lời của Tuyết Ưng vương, nhưng Ngọc Linh Lung cũng không mất đi sự hòai nghi của mình, nàng không tin vào lý do này, không thể tin.

“Đây thật sự là chuyện kỳ lạ nhất a, Thú tộc chúng ta khi nào lại trở nên được xem trọng như vậy?” Ngọc Linh Lung lạnh lùng cười nhẹ một tiếng, trong tiếng cười mang theo nhiếp lực làm cho các tướng quân Thú tộc đứng hai bên cũng cười theo

” Báo vương nói đúng, Thú tộc chúng ta chẳng lẽ kết giao mới có thể tồn tại?” Dã Lang tướng quân sẵn giọng, ánh mắt hung hăng lại khinh thường nhì Trân Châu, lại tiếp ” huống chi chỉ là một tiểu bạch xà đạo hạnh nông cạn mà thôi, Tuyết Ưng tộc hắn dù không chịu buông, chúng ta cũng có biện pháp đem nàng trở về, muốn dùng một tiểu bạch xà để thuận nước đẩy thuyền thì thật là nực cười. Báo Vương không cần để ý tới”

“Đúng vậy, thuộc hạ cũng đồng ý với Dã Lang tướng quân”

“……”

Ngọc Linh Lung ngồi trên ghế bấm bấm ngón tay, nghe bên dưới bàn tán xôn xao, đa số đều cho rằng Tuyết Ưng vương lần này có ẩn chứa âm mưu gì đó, chỉ có một số ít thì cho rằng Tuyết Ưng vương làm như vậy là do kiêng kị Thú tộc bọn họ nên mới chủ động hạ mình.