Xà Quân Như Mặc

Chương 76: Thanh nhi trở về

” Vô Ảnh, nếu ngươi nguyện ý, ngươi có thể làm cha nuôi của bọn nhỏ”. Bắc Dao Quang vì hắn rơi lệ mà cảm động, liền đưa ra đề nghị này, Như Mặc cũng thấy đề nghị này không tồi, coi như là một cách bồi thường cho Phong Vô Ảnh “ đúng vậy, ta nghe nói đứa nhỏ nếu có cha nuôi ,sau này sẽ khỏe mạnh hơn, hơn nữa hai tiểu tử này trời sinh bướng bỉnh nếu có một cha nuôi ôn lương quân tử như ngươi sau này chắc sẽ ngoan hiền hơn, hi vọng Vô Ảnh không chê”

” Như Mặc, Bắc Dao, cám ơn các ngươi, các ngươi biết rõ ta thích hai tiểu bảo bối xinh đẹp này tới mức nào, các ngươi đã không chê, cho bọn chúng nhận ta làm cha nuôi đã là vinh hạnh của ta”. Phong Vô Ảnh cảm động nói.

“Quyết định vậy đi, sau này bọn chúng cũng là hài tử của ngươi, nếu sau này lớn lên không ngoan, bất hiếu, ngươi cũng đừng khác khí mà hãy tận lực giáo huấn bọn chúng” Bắc Dao Quang mỉm cười “ Xuân Hoa,Xuân Thủy, hôm nay thật sự là một ngày rất vui, bảo phòng bếp làm thêm nhiều thức ăn, Tiểu Thanh, ngươi ra cửa nhìn xem thiếu thành chủ đã đến chưa?”

” Phu nhân ngài yên tâm, phòng bếp đã sớm chuẩn bị một bữa tiệc phong phú để mừng thiếu gia, phu nhân và hia vị tiểu chủ nhân, Xuân Hoa còn cả gan làm chủ, bố trí mấy bàn để cho các hạ nhân khác cũng chúc phúc cho phu nhân cùng thiếu gia”, Xuân Hoa vội vàng lên tiếng.

“Tốt, Xuân Hoa thật là thông minh”, Bắc Dao Quang nghe vậy càng vui hơn “ Như Mặc, rốt cuộc trong phủ cũng đã náo nhiệt hơn, nếu Thanh nhi cũng có ở đây thì thật tốt a”

Như Mặc gật gật đầu, có chút đăm chiêu nói “ qua mấy ngày nữa mà Thanh nhi còn chưa trở về thì ra sẽ đến nhà hắn một chuyến”

Bắc Dao Quang tự nhiên biết Thanh nhi không có trở về cái nơi gọi là nhà, mà là đi Thú tộc, nơi Như Mặc muốn đến cũng chính là chỗ này, tuy rằng không muốn hắn rời đi nhưng Thanh nhi đối với bọn họ giống như người thân trong gia đình, nhiều ngày như vậy cũng không có tin tức của hắn, hiện giờ đứa nhỏ cũng đã bình an ra đời, nếu không đi tìm hắn thì trong lòng cũng áy náy, không yên.

“Vậy cũng tốt, trên đường nhớ cẩn thận một chút, có cần để Tiểu Thanh đi cùng với ngươi”

“Ta đi một mình là được, Tiểu Thanh ở lại để chiếu cố cho ngươi, người trong phủ vốn đã không nhiều, ta lại không ở đây, ngươi càng cần có người chiếu cố. Bất quá ta cũng không đi lâu lắm đâu, chỉ mấy ngày là sẽ trở về, đến lúc đó, Vô Ảnh ngươi thường xuyên đến chơi với Dao Quang, ta mới có thể yên tâm một chút”. Như Mặc đầu tiên là dịu dàng nói với Bắc Dao Quang, sau lại quay sang Phong Vô Ảnh đang ôm Bảo Bảo mà ôn nhu nhờ vả.

” Như Mặc, ngươi yên tâm đi! Ta cùng Ngọc Bạch sẽ quan tâm đến Bắc Dao phủ, ngươi đi sớm về sớm” Phong Vô Ảnh ôm Bảo Bảo, vẻ mặt tràn đầy mỹ mãn, lời nói cũng tràn đầy hứa hẹn và kiên định.

” Cám ơn ngươi, Vô Ảnh!” Như Mặc mỉm cười mới vừa nói xong, ngoài cửa phòng đã vang lên tiếng bước chân dồn dập, thật xa đã nghe tiếng Tiểu Thanh ầm ĩ ” Thanh nhi ca ca đã trở về”

Mọi người nghe vậy đều mừng rỡ, nhất là Bắc Dao Quang cơ hồ như là vọt tới bên cửa, cùng lúc Thanh nhi cũng bước vào, hai người súyt chút nữa là đụng trúng nhau. Thanh nhi còn chưa bước vào phòng, vẻ mặt phong trần mệt mỏi đã vội quỳ trước mặt Bắc Dao Quang khấu đầu ” gặp qua phu nhân, Thanh nhi đã trở lại”

Bắc Dao Quang nước mắt đã tràn mi vội vàng nâng hắn dậy ” mau đứng lên, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi, có bị thương không? mấy ngày qua có chịu khổ hay không? có bị khi dễ không?” vừa hỏi, vừa không kiêng dè gì mà vuốt vuốt bả vai của Thanh nhi.

Thanh nhi lắc đầu, cũng cảm động vì sự lo lắng chân thành và vui sướng xuất phát từ nội tâm của nàng, vội vàng nói ” phu nhân, Thanh nhi tốt lắm, không có việc gì, không bị thương cũng không bị ai khi dễ, không có chịu khổ, chỉ và về trễ làm cho phu nhân cùng chủ nhân lo lắng”

” Hảo hảo! Mau vào! Trở về là tốt rồi! Về sau không cho ngươi đi ra ngòai nữa, mấy ngày qua ta cùng Như Mặc lo lắng muốn chết” Bắc Dao Quang liên tục nói tốt, còn kéo Thanh nhi đi vào phòng.