Xà Quân Như Mặc

Chương 75: Nước mắt thiệt tình

Sáng sớm Phong Vô Ảnh đã thấy Tiểu Thanh đến tìm hắn, nói chủ nhân và phu nhân mời hắn đến phủ, lập tức thần thái bay lên.

Từ lúc Như Mặc tuyên bố bắt đầu đóng cửa từ chối tiếp khách, hắn cứ cách nửa tháng lại đến Bắc Dao phủ một lần, đa phần hắn cũng có gặp được Như Mặc và Bắc Dao Quang, tuy rằng không phải hắn muốn quấy rầy vợ chồng người ta ân ái mà vì Bắc Dao Quang dù sao cũng mang song bào thai, lại là lần đầu tiên làm mẹ, bọn họ cũng không có người quen nào khác ở Hiệp Khách thành, mà hắn lại là bằng hữu duy nhất của Bắc Dao Quang ở đây, cho nên sao không thể thường xuyên đến thăm được chứ?

Nhưng đặc quyền viếng thăm này trước khi Bắc Dao Quang sinh nửa tháng cũng đã bị cắt bỏ, hắn tuy rằng vẫn đến nhưng không thể gặp được bọn họ, nghe các nha hoàn nói, Như Mặc và Bắc Dao Quang hầu như suốt ngày đều ở trong phòng riêng, không hề bước ra ngoài một bước, ngay cả thức ăn cũng chỉ đem đến và đặt ở bên ngoài, không cho bất kỳ ai đi vào hầu hạ, cũng không nói sẽ nhờ hắn đến đỡ đẻ cho Bắc Dao, càng không nói tới chuyện mời bà đỡ. Cho đến một ngày có một người bộ dáng y chang Thanh nhi, tự xưng là Tiểu Thanh, là đệ đệ của Thanh nhi phụng mệnh Bắc Dao Quang mang đến cho hắn một phong thơ.

Trong thư, Bắc Dao Quang nói sức khỏe của nàng vẫn tốt, còn chưa sinh, có thể chậm hơn so với dự đoán, còn nói Như Mặc sẽ giúp nàng đỡ đẻ, dù sao hắn cũng đã từng học qua y thuật. Tóm lại là muốn hắn đừng quá lo lắng, tất cả đều vẫn ổn, khi nào sinh xong sẽ báo cho hắn trước tiên…Tuy rằng biết nàng vẫn bình an, vẫn rất tốt, tâm cũng bớt lo lắng nhưng nói hắn đừng lo nghĩ thì căn bản là không thể, mỗi đêm nằm ngủ đều mơ thấy cảnh Bắc Dao Quang gặp nguy hiểm, chảy máu rất nhiều, sống chết rất mong manh, cứ vậy mà mộng lặp đi lặp lại nhiều lần làm cho hắn sau khi ngủ dậy cũng không còn tinh thần để xem bịnh cho người khác.

Ngọc Bạch thì cứ cách một ngày sẽ đến tìm hắn, giống như là tán chuyện như trước nhưng phần lớn thời gian đều là hắn thất thần, hắn cũng không phải không nhìn thấy Ngọc Bạch thở dài và ánh mắt thương hại, nhưng hắn không thể quay đầu, yêu cũng đã yêu, làm sao có thể thu trở lại?

Tiểu nhị của Phong gia y quán hơi hơi lắc lắc đầu, Ngũ thúc, quả gia của Phong gia y quán cũng chỉ biết thở dài thật sâu, âm thầm than: thật là trớ trêu a. Thiếu gia người nào không thích, lại cố tình chỉ thích một nữ tử đã có phu quân a!

” Vô Ảnh, ngươi làm sao vậy? Sao mới hai tháng không gặp ngươi lại ra bộ dạng thế này?”. Bắc Dao Quang thấy Phong Vô Ảnh bước đi không còn thong dong mau lẹ như trước, bộ y phục vốn mặc rất vừa người hắn bây giờ lại thấy rộng thình thình, có cảm giác như chỉ một cơn gió thổi qua cũng có thể thổi bay luôn hắn. Trời đông giá rét như vậy mà hắn chỉ mặc có một tấm áo choàng đơn bạc ra ngoài, thật sự là thất hồn lạc phách thê thảm, hai tháng trước hắn cũng không ra nông nỗi này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho một người phong thái tuấn tú, nho nhã trầm ổn như hắn lại biến thành như vậy? “Tiểu Thanh, là ngươi hối thúc hắn sao? Sao không để cho hắn mặc thêm áo khoác đã lôi kéo hắn chạy đến đây?Nếu làm cho hắn bị cảm lạnh thì tính làm sao?”

Tóc Đen cảm thấy oan uổng lập tức lên tiếng giải thích “ không phải ta hối thúc Phong đại phu, mà phải nói là Phong đại phu chạy trước, còn ta chạy theo sau”

Lời này vừa ra, Bắc Dao Quang ngẩn người, còn Như Mặc vốn biết rõ tình cảm trong lòng của Phong Vô Ảnh, mặc dù đồng cảm hắn yêu thương Bắc Dao Quang thật lòng nhưng nàng cũng là người mà hắn yêu, là thê tử của hắn, hắn không có khả năng đem nàng tặng cho Phong Vô Ảnh.

Phong Vô Ảnh có chút xấu hổ vội nói “ đừng trách Tiểu Thanh, là ta không ổn thỏa. Bắc Dao, ngươi không cần lo lắng, ta không sao, hôm nay trời cũng không lạnh lắm, ta sẽ không sinh bệnh, ta là đại phu mà, ngươi quên rồi sao?”

” Vô Ảnh, ngươi là đại phu cũng không thể chắc chắn là ngươi không bị bịnh a. Tiểu Thanh, mau đến phòng lấy bộ đồ mới nhất mà Như Mặc chưa mặc qua đem đến đây, nhanh một chút”. Bắc Dao Quang vẫn không đồng ý, Tóc Đen lập tức chạy đi, mà Phong Vô Ảnh ngượng ngùng nhưng cũng không dám cự tuyệt nữa.