Xà Quân Như Mặc

Chương 72: Tranh đoạt nuốt châu

” Hảo!” Bắc Dao Quang cũng vội vàng gật đầu, càng nhìn càng vui mừng, hết nhìn Bảo Bảo trong tay lại nhìn sang Mặc Mặc trong lòng Như Mặc, hồi lâu mới nói “ Như Mặc, chúng ta mỗi người tắm cho một đứa, đợi bọn chúng tắm rửa sạch sẽ thì nên đi ra ngoài, ở trong nước đã lâu, ta sợ không tốt cho bọn chúng, nếu bị cảm lạnh thì không hay”

Tuy Như Mặc rất muốn nói cho nàng biết bọn chúng chẳng những không sợ mà còn rất thích nước, nhưng nhìn tới tình cảnh sợ hãi lúc nãy của nàng, hắn không nói thêm gì nữa, dù sao chỉ cần Dao Quang không thích thì dù sau này nàng không cho hai bảo bối đến gần ao, hắn cũng sẽ đồng ý với nàng “ được, để ta tắm cho bọn chúng, ngươi ôm Bảo Bảo dựa vào bên cạnh ao nghỉ một chút đi, ta tắm cho Mặc Mặc xong sẽ tắm cho Bảo Bảo”

” Ân! Hảo!” Bắc Dao Quang lập tức nghe lời ôm nữ nhi ngồi dựa vào bên cạnh ao, Như Mặc cầm lấy khối to lụa mềm mại bên cạnh ao, nhúng nước rồi nhẹ nhàng lau rửa cho Mặc Mặc, động tác nhẹ nhàng, chậm rãi, tiểu tử kia trợn tròn mắt, linh hoạt mà vui mừng hưởng thụ sự hầu hạ tỉ mỉ của phụ thân, thỉnh thoảng còn mỉm cười ngọt ngào, Bắc Dao Quang nhìn một lớn một nhỏ có khuôn mặt giống nhau y đúc kia, sự cảm động trong lòng càng thêm sâu sắc, cũng lộ ra nụ cười tràn ngập hạnh phúc, nụ cười đó làm cho Bảo Bảo trong lòng nàng cũng nhìn chằm chằm, thì ra mẫu thân của nàng cũng xinh đẹp và cao quý.

Tiếng hai đứa trẻ cười khanh khách, tiếng Như Mặc thỉnh thoảng ôn nhu gọi chúng, tiếng hôn của Bắc Dao Quang trên trán đứa nhỏ…tất cả đan xen tạo thành một bức tranh gia đình hạnh phúc, khi bốn người bọn họ từ trong nước đi ra thì trời cũng đã sáng.

Hai người đều mới lần đầu làm cha mẹ, lúng túng một hồi mới mặc xong quần áo cho hai bảo bối, sau đó đem bọn chúng đặt trên nhuyễn tháp, xác định bọn chúng sẽ không rơi xuống mới chuẩn bị đi tắm cho mình.

Như Mặc cầm lấy khăn bố đi tới, không để ý tới thân mình dính đầy nước, nhẹ nhàng lau cho Bắc Dao Quang trước, làm cho nàng có chút e lệ, hạ mi mắt “ Như Mặc, ta tự mình làm là được rồi, tóc của ngươi đều đã ướt, mau lau khô nếu không sẽ bị cảm lạnh”

“Đừng lo cho ta, ngươi mới là không chịu nổi lạnh. Tiểu nương tử của ta là thẹn thùng sao? Lúc trước sao lại không có, ngô…”Như Mặc mới nói một nửa đã bị Bắc Dao Quang lấy tay chặn lại, oán trách nói “Như Mặc, bọn nhỏ còn ở đây a”

Như Mặc liếc nhìn hai bảo bối trên tháp một cái, mỉm cười “ được rồi, không nói nữa, đến, mặc vào”. Vừa nói vừa đưa xiêm y cho Bắc Dao Quang mặc vào, nàng vội vàng lắc đầu “ không thể mặc, một hồi phải cho bú sợ là không tiện”

Ánh mắt của Như Mặc nhìn chằm chằm vào hai vú cao thẳng, trắng mịn như ngọc của Bắc Dao Quang vốn đã có chút thâm trầm, giờ nghe tới hai chữ cho bú lại tối thêm vài phần, nhẹ nhàng nói vào tai nàng mấy câu làm cho mặt của Bắc Dao Quang đỏ hồng như trái cà chua chín “ Như Mặc, ngươi…”

“Quyết định như vậy đi”. Nhìn Như Mặc dáng vẻ đắc ý, Bắc Dao Quang cảm thấy thẹn thùng lại hạnh phúc “ chưa thấy ai lại ghen với đứa nhỏ như ngươi”

Như Mặc cũng không để ý đến nàng nói, chỉ cười, tay vẫn nhẹ nhàng mặc xiêm y cho nàng.

Lần này Bắc Dao Quang không có ngăn cản nữa, nhìn hắn một cái lại một cái, cẩn thận đem áo ngắn, váy lót, trung y…đều mặc vào cho nàng, cuối cùng còn có vớ và giày, hắn cũng ngồi xuống mang vào cho nàng, Bắc Dao Quang cảm thấy dù là Từ Hi Thái Hậu cũng không có đãi ngộ giống như vậy.

Sắp xếp thỏa đáng cho nàng xong, Như Mặc nhẹ nhàng lắc đầu, mái tóc dài như mây tung bay làm cho những bọt nước trên tóc hắn như nước mưa đều rơi hết xuống đất, một giọt cũng không còn đọng lại trên tóc hắn, nước dính trên người hắn cũng đã sớm bốc hơi khi hắn mặc xong quần áo, vĩnh viễn vẫn là ngoại bào màu xanh nhạt, vẫn là xiêm y đắt tiền chỉ có kiểu dáng thay đổi một chút.