Xà Quân Như Mặc

Chương 71: Bảo bảo, mặc mặc

Bắc Dao Quang cũng nghe thấy âm thanh này, tinh thần vừa mới trấn tĩnh lại bất an “ Như Mặc, đứa nhỏ này cũng muốn đi ra?”

” Đừng hoảng hốt! Dao Quang, có ta ở đây”. Như Mặc lúc này không hề kích động, hắn cảm thấy là hai đứa con cố ý làm cho bọn họ khẩn trương, chọn thời điểm đặc biệt mà ra xác, nếu đứa trước thích bơi lội như vậy thì đứa sau hẳn là cũng không sợ nước. Huống chi xà loại bọn họ thuộc về sinh vật thủy hệ, tuy rằng chúng nó giáng sinh hình người nhưng không thể xóa bỏ được thiên tính của Xà tộc, cho nên Như Mặc thấy khẩn trương là dư thừa, quả thật lúc nãy vì hoảng loạn mà không kịp suy nghĩ, hơn nữa hắn cũng vì tiếng hét thất thanh của Bắc Dao Quang làm cho hắn hoảng hốt theo.

Thấy Như Mặc không tới gần ôm lấy quả trứng, Bắc Dao Quang càng khẩn trương hơn “ Như Mặc, trứng sắp nứt vỏ rồi, nhanh cầm nó lên nếu không thì sẽ bị chìm”

Như Mặc ôm lấy nàng, nhẹ giọng nói “ đừng nóng vội, hắn sẽ tự phá vỏ chui ra, bọn họ trời sinh đều thích nước, ngươi quên ao này là chuẩn bị cho bọn họ sao?”

“Nhưng vì ta nghĩ chúng nó sinh ra là rắn nhỏ nên mới chuẩn bị ao này, còn bây giờ bọn họ là trẻ sơ sinh a. Như Mặc, chúng ta không thể như vậy, ngươi nhanh đi bắt nó đi”. Bắc Dao Quang không để ý đến sự ngăn cản của Như Mặc, muốn bơi đến chỗ quả trứng, ao này đối với bọn họ chỉ sâu đến ngực nhưng với trẻ sơ sinh thì đủ để làm bọn chúng chết đuối, Bắc Dao Quang làm sao yên tâm cho được.

Như Mặc thấy nàng kiên quyết như vậy, không thể không mềm lòng “ được, ngươi ôm tiểu công chúa đừng nhúc nhích, để ta đến ôm tiểu vương tử, được không?”

Bắc Dao Quang lúc này mới gật đầu, lúc này quả trứng đang nửa nổi nửa chìm trên mặt nước lại vang lên tiếng nứt thật lớn, mở ra một cái lỗ, nước lập tức tràn vào làm cho quả trứng lập tức chìm vào trong nước. Bắc Dao Quang lại thét lên chói tai, Như Mặc tuy biết đứa nhỏ sẽ không có chuyện gì, nhưng vẫn nhanh chóng thò tay xuống đáy áo, đem vật nhỏ đang thoải mái khoa chân duỗi tay trong nước kia đi ra, xoay người đưa cho Bắc Dao Quang xem “ ngươi xem, hắn không phải rất tốt sao? Còn chơi đùa rất vui”

Bắc Dao Quang chưa trấn định tinh thần, giương mắt nhìn vật nhỏ vừa trình diễn màn “suýt chết đuối”, khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân, ánh mắt đen thẳm mà linh hoạt, cái mũi cao khéo léo, cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn, ở trong lòng Như Mặc không an phận quơ hai tay, hai chân vẫn còn ở trong nước, miệng còn phun bong bóng, không ngừng phát ra âm thanh “ đô..đôi”, nở một nụ cười siêu cấp đáng yêu nhìn Bắc Dao Quang.

Nam hài trừ bỏ ánh mắt giống nàng thì ngũ quan đều như là bản sao của Như Mặc, làm cho Bắc Dao Quang vui mừng lại kích động, mà tiểu oa nhi trong ngực nàng nhìn thấy đệ đệ ở phía trước cũng không ngừng vặn vẹo, muốn đi lên phía trước.

Như Mặc nghĩ nàng sẽ cười, sẽ vui mừng, không ngờ nàng lại khóc lớn, khóc như rất ủy khuất và lo lắng, làm cho Như Mặc cũng giật mình vài giây, mà vật nhỏ trong ngực hắn vẫn không ngừng bướng bỉnh dọc nước, còn tiểu hoa nhi trong ngực của Bắc Dao Quang đang vặn vẹo không thôi, khi nghe tiếng khóc thương tâm, khổ sở của nàng thì cùng ngừng động tác, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ ngạc nhiên

” Dao Quang, ngươi làm sao vậy? Sao lại cảm thấy không thoải mái? Sao lại khóc? Mau nói cho ta biết, Dao Quang”. Như Mặc rất nhanh lấy lại tinh thần, đi vội đến bên nàng, ôm nàng vào ngực. Nàng làm sao vậy? Sao đột nhiên lại khóc lớn như vậy, trừ lúc nàng phát hiệt mình đột nhiên mang thai mà khóc như vậy thì gần nửa năm qua hắn cũng chưa từng thấy nàng khóc lần nữa, làm cho hắn tâm thần không an, không biết nàng vì cái gì mà khổ sở?

” Như Mặc, vì cái gì, ta cảm thấy rất ủy khuất. Ta làm sai cái gì? Ta thật sợ, ta thật sợ”. Bắc Dao Quang dùng sức dụi vào ngực của Như Mặc, thổn thức khóc.

” Ngươi không có làm sai cái gì a, ngươi cái gì cũng chưa làm sai! Ngoan, đừng sợ, nói cho phu quân biết, ngươi đang sợ cái gì? Đừng sợ, có ta ở đây, ngươi cái gì cũng không phải sợ!” Như Mặc nghe nàng nói chuyện không đầu không đuôi làm hắn thêm sốt ruột nhưng vẫn ôn nhu hỏi nàng, sợ mình vội vã quá làm nàng càng thêm sợ.

” Như Mặc, ta rất yêu ngươi, rất yêu ngươi, ta cũng rất yêu các bảo bối, ngươi biết không?”. Bắc Dao Quang vẫn khóc, Như Mặc thì ra sức gật đầu “ ta biết, đương nhiên biết. Ta cũng thật yêu ngươi, thật yêu các bảo bối của chúng ta”

“Vì cái gì mà các ngươi đều làm ta sợ như vậy? đầu tiên là ngươi, không nói cho ta biết, khiến cho tam mạc thanh kỳ diệu mà mang thai. Khi đó, ta nghĩ mình không xứng với ngươi, ta hận lúc đó ta không thể chết đi, sau vất vả mới được khổ tận cam lai, biết các bảo bối là của ta và ngươi, ngươi có biết là ta cao hứng lắm không? mang thai chúng, ta luôn lo lắng chúng không được an toàn sinh ra, lại sợ bọn chúng được sinh ra với hình dạng bất thường sẽ bị nhục nhã, tuy rằng mỗi tháng bọn chúng đều làm ta đau vài lần, nhưng ta vẫn rất vui vẻ, bởi vì ta biết bọn chúng khỏe mạnh, vất vả lắm mới sinh được bọn chúng ra, lại phát hiện là sinh ra hai cái trứng, cảm giác chờ mong cùng khẩn trương làm ta thở không nổi, Như Mặc, ngươi biết không?”