Xà Quân Như Mặc

Chương 68: Phía sau mặt nạ

” Báo Vương đại nhân, người tử tế không nói vòng vo, sở dĩ kính ngươi là vì ta đại diện cho chủ nhân Xà Quân đại nhân của ta mà đến, sứ mệnh của ta là làm cho Báo Vương đại nhân nhận lấy xà y của chủ nhân, ta cũng đã hòan thành, sở dĩ còn chưa rời đi là vì Báo Vương đại nhân ngài ” ân cần chiêu đãi’. Thanh nhi ở đây cũng đã nửa năm, hiện tại muốn rời đi cũng chính là ý muốn của ta, không liên quan tới tòan bộ Xà tộc, Báo Vương đại nhân nếu muốn giáo huấn ta, không ngại liền động thủ đi”

Thanh nhi cũng không quay đầu lại, thẳng thắng, lạnh lùng đáp trả, không hề sợ hãi mà tiến lên phía trước, bọn hộ vệ đang bao vây hắn nhìn Báo Vương chờ lịnh, không dám tùy tiện công kích hắn cũng không dám mở đường cho hắn đi, cho nên Thanh nhi tiến lên một bước,bọn họ lại lùi về sau một bước, nhưng vẫn bao vây hắn ở giữa.

” Ởlại nơi này không tốt sao? Ta đối đãi ngươi như hảo bằng hữu, muốn cái gì có cái đó, sao lại muốn trở về làm hạ nhân hầu hạ người khác? Hơn nữa, Xà tộc các ngươi đã có ý là hữu hảo đồng minh với Thú tộc của ta, phải thể hiện gì đó để làm tin không phải sao? Ngươi trở thành sứ giả của Xà tộc ngươi phái đến Thú tộc của ta không tốt sao?”

Trong khi nói chuyện, thân hình màu đen tao nhã cũng đã đến phía sau Thanh nhi, bàn tay thon dài tuyết trắng đáp lên vai Thanh nhi, Thanh nhi dùng sức né tránh, xoay người cười lạnh ” bằng chứng? Chủ nhân của ta đưa ra xà y còn chưa đủ làm tin sao? Hữu hảo sứ giả? nói thật dễ nghe, ta thấy Báo Vương đại nhân là muốn giữ Thanh nhi lại làm con tin, ta khuyên Báo Vương đại nhân tốt nhất nên sớm thu hồi ý niệm này, Thanh nhi là làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, hoặc là hôm nay giết ta còn không thì ta nhất định sẽ đi”

” Thanh nhi, ngươi cần gì phải nói chuyện tuyệt tình như thế, chúng ta đã ở chung với nhau một khỏan thời gian, không phải tri giao thì cũng coi như là bằng hữu, không phải sao? Huống chi mấy ngày nay ta đối đãi với ngươi như thế nào, trong lòng ngươi rất rõ, trừ bỏ không cho ngươi rời đi, trong Báo cung này, ngươi muốn đi đâu mà không được?. Báo Vương nhếch môi, lộ ra nụ cười có chút chua sót,, đôi mắt màu hổ phách cũng lộ ra một chút bi thương, làm cho Than nhi ngẩn ra, có chút phản ứng không kịp, mấy ngày nay người bị hắn khống chế và giam lỏng là mình, sao hắn lại lộ ra sự bi thương?

” Bằng hữu? ngươi từ lúc nào nghe nói xà lọai chúng ta có bằng hữu?”, mềm lòng một giây, Thanh nhi đã khôi phục sự lạnh lùng nói ” huống chi ngươi thực tình muốn làm bằng hữu với ta sao?”

” Vì cái gì không có bằng hữu? Nếu không có bằng hữu, cũng sẽ không tồn tại địch nhân rồi, không phải sao?” ánh mắt bi thương của Báo Vương lúc trước đã biến mất không tăm tích, thản nhiên hỏi lại ” chẳng lẽ Thanh nhi ngươi không hề xem ta là bằng hữu sao? ở trong lòng ngươi, ta chỉ là một Thú vương dã man bắt ép ngươi ở lại đây sao?”

Thanh nhi rất muốn trả lời là vậy, nhưng nhìn ánh mắt hắn lại chậm chạp không có đáp án, hồi lâu mới nói ” mặc dù là bằng hữu, cũng không có lý do gì để giữ ta ở đây, ta có cuộc sống cùng chuyện mình muốn làm, ta muốn trở lại bên cạnh chủ nhân ta, cáo từ”

Báo Vương lại đè vai hắn lần nữa, Thanh nhi có chút ảo não hỏi ” ngươi rốt cuộc là có để ta đi hay không? nếu không thì hãy giết ta đi”

” Thanh nhi, ngươi vừa mới thừa nhận ta là bằng hữu của ngươi?’. Báo Vương trong mắt mang theo ý cười kinh hỉ, làm cho Thanh nhi kinh hãi, rất muốn lắc đầu nhưng ma xui quỷ khiến thế nào mà lại gật đầu, sau lại hối hận không nguôi, còn chưa kịp hòan hồn thì đã thấy Báo Vương trong mắt lộ ra ý cười ấm áp. Ngay cả khóe miệng cũng lộ ra nụ cười xinh đẹp mê hồn, vô cùng hấp dẫn, Thanh nhi trong nháy mắt có cảm giác bị mê hoặc và kinh diễm, tới đây nhiều ngày như vậy, hắn cũng là lần đầu tiên thấy Báo Vương còn cao hơn hắn nửa cái đầu lại lộ ra sự sung sướng thật tình như vậy, làm cho hắn có chút giật mình không hiểu nguyên nhân, quên luôn cả sự ảo não.

“Ngươi đã thừa nhận ta là bằng hữu của ngươi, vậy trước khi đi, chẳng lẽ ngươi không muốn thấy bằng hữu này có hình dáng thế nào sao?”

Thanh nhi lại lần nữa giật mình, có chút hòai nghi lên tiếng ” ngươi sẽ thả ta đi?”

“Chẳng phải ngươi nói, cho dù là bằng hữu thì ta cũng không thể vĩnh viễn bắt ngươi lưu lại sao? Nếu Thú tộc của ta đã là hữu hảo đồng minh của Xà tộc, chúng ta sau này còn có nhiều dịp gặp nhau đúng không?Cho nên ngươi muốn nhanh chóng quay về bên cạnh Xà Quân đại nhân, ta cũng không thể tiếp tục bắt ép ngươi ở lại, miễn cho ngươi trong lòng lại óan hận ta, không phải sao?”

Liên tiếp mấy câu hỏi đã lật ngược tình thế, làm cho Thanh nhi mơ mơ hồ hồ, thái độ của Báo Vương trước sau mâu thuẫn với nhau là vì cái gì? Bất quá bây giờ không phải là lúc để hắn tìm hiểu nguyên nhân, hắn nên sớm rời khỏi nơi này, trở lại bên người Như Mặc,cho nên cũng không nghĩ nhiều nữa ” vậy đa tạ Báo Vuơng đại nhân, vậy…”