Xà Quân Như Mặc

Chương 64: Lên thiên đình tru tiên

Lần theo đạo hồng quang kia để xác định vị trí, thân hình Như Mặc tựa như du long bàn, trước khi thiên la hoàn toàn buông xuống thì đã đi vào Trung Thiên cung, sau đó là đến thần điện.

Khi hắn đi vào bên trong, Vân Thư và Bảo Bảo ở trong kính cũng ngạc nhiên mở to mắt.

Như Mặc nhìn ma kính hồng ngọc, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm “ các ngươi vẫn khỏe chứ?”

” Phụ thân, ngươi vào bằng cách nào? Không phải đã khép lại rồi sao?” Bảo Bảo vận dụng pháp lực chỉ trong chốc lát nhưng đã thấy mệt mỏi, cảm giác thân hình như bị nhũn ra, thiên la quả thật rất lợi hại, lúc này nàng muốn nói chuyện cũng tốn không ít khí lực, nhưng nhìn thấy phụ thân thì nàng biết mình đã có chỗ để dựa vào.

” Như Mặc, ngươi vẫn trở lại!” Vân Thư vô lực thở dài, vốn định một mình chịu chết, không ngờ đến cuối cùng cũng không chống lại được vận mệnh, làm cho Bảo Bảo và Như Mặc cùng bị liên lụy.

” Xà quân đại nhân!” Ảnh Nhiên lần đầu tiên nhìn thấy Xà quân đại nhân nổi tiếng cường đại nhất yêu giới.

” Bảo Bảo, ngươi còn dám gọi ta là phụ thân? Ai cho ngươi tới đây? Lá gan thật lớn a, ngươi biết ngươi làm nương ngươi sắp phát điên rồi sao?”. Như Mặc ngoài miệng mắng Bảo Bảo, tay cũng không ngừng, trong lúc nói chuyện thì một đạo lục quang cũng từ hai ngón tay hắn bắn về phía mặt kính hoàng kim.

Có pháp lực cường đại của Như Mặc hỗ trợ, Bảo Bảo và Ảnh Nhiên cảm thấy thoải mái hơn nhiều, ngực không còn khó chịu vì bị áp lực đè nặng nữa.

” Thực xin lỗi, phụ thân!” Nàng đương nhiên biết sẽ làm cha me thương tâm nhưng việc đã đến nước này cũng không có biện pháp nào khác, hiện giờ phụ thân đã vào đây, nhất định mẫu thân ở bên ngoài sẽ sống không bằng chết “ Thanh Liên hắn đâu?’

“Ta không gặp Thanh Liên và Mặc Mặc” Như Mặc nhíu mày, lại bổ sung thêm pháp lực.

” Không cần lo lắng, ta đã sai hoàng vệ bên cạnh ta đưa bọn họ đến Xà tộc, lúc này chắc đã tới nơi”. Vân Thư nhẹ giọng lên tiếng.

” Vân Thư, còn có ngươi, ngươi dám tính toán một mình chờ chết, nếu tất cả chúng ta cùng chết ở đây thì thôi, nếu có thể ra khỏi đây, ta nhất định sẽ không tha cho ngươi”. Như Mặc lạnh lùng chuyển sang nhìn Vân Thư “ ngươi thực sự rất hồ nháo, chúng ta quan tâm ngươi mà ngươi không chút nào để ý tới chúng ta sao? Ngươi cao ngạo, không muốn yếu thế trước thiên đình, không chấp nhận chuyện chưa chiến đã bại, chúng ta đều biết cũng nguyện ý cùng sát cánh bên cạnh ngươi, ngươi chẳng những không cần còn tìm cách đem chúng ta rời đi, ngươi thực sự là muốn làm cho Mặc Mặc thương tâm mà chết a”

” Như Mặc, ngươi đừng nói!” Vân Thư làm sao không biết, chỉ cần hắn cúi đầu, chỉ cần hắn muốn bỏ đi thì bọn họ đã có cơ hội đi tới một nơi xa xôi, hắn tin người kia cũng nhất định sẽ không bỏ qua, nhưng nếu hắn làm vậy thì có nghĩa là hắn chịu khuất phục trước người kia, cũng có nghĩa là sự kiên trì nhiều năm trước của hắn đều sai, càng có nghĩa là mình phải thừa nhận lựa chọn hắn mới là đúng, mà tất cả những chuyện đó Vân Thư đều không thể chấp nhận được, hắn tình nguyện chết cũng không muốn cúi đầu trước người kia, không cúi đầu trước quá khứ của chính mình.

Nhưng hắn không ngờ, dù hắn không muốn làm liên lụy tới bất kỳ ai thì cuối cùng vẫn ảnh hưởng tới Như Mặc và Bảo Bảo.

“Phụ thân, trong lòng Vân Thư nhất định cũng rất đau khổ, ngươi đừng nói hắn nữa”, nhìn bộ dáng Vân Thư đã suy yếu đến cực điểm, Bảo Bảo không đành lòng.

Như Mặc bất đắc dĩ thở dài một hơi,” Quên đi, hiện tại nói cái gì cũng đã chậm, chúng ta đã bị nhốt ở bên trong, Vân Thư nếu biết ngươi có bảo bối này thì lúc trước ta đã đồng ý lời đề nghị của Thanh Liên, nhờ Tuyết Ưng vương hỗ trợ, bằng vào đạo hạnh của ba chúng ta, cộng thêm Huyễn Điệp Linh Ngọc của Địch Tu Tư cùng ma kính hồng ngọc thì có thể đối phó được với thiên la, bây giờ thì không kịp nữa rồi”

” Như Mặc, ngươi cho rằng cần bao nhiêu năm đạo hạnh mới đủ để phá bỏ thiên la?” Vân Thư nghe hắn nói xong, chậm rãi hỏi lại.

Như Mặc vẫn không ngừng bổ sung pháp lực vào ma kính, trầm tư nó “ ta cùng Tuyết Ưng vương là thích hợp nhất, Mặc Nhiên nội đan cùng Thiên La Địa Võng của hắn đều ở trong cơ thể chúng ta, nếu dốc hết sức thì pháp lực sẽ đạt được mười phần, Thanh Liên mất Hỏa Hồ Thánh Châu nhưng vẫn còn sáu ngàn năm đạo hạnh, hơn nữa Huyễn Điệp Linh Ngọc cũng có ba ngàn năm pháp lực, cùng với ma kính hồng ngọc của ngươi, chúng ta nếu có khoảng hai vạn năm nghìn năm đạo hạnh thì đủ sức phá bỏ thiên la”

Bọn họ nếu có hai vạn năm nghìn năm đạo hạnh, một khi xuyên thấu ma kính hồng ngọc thì có thể biến thành năm vạn năm, thậm chí là nhiều hơn, chắc chắn bọn hắn có thể ngưng tụ pháp lực về một chỗ.

Lúc trước Như Mặc cho rằng đối phó với thiên la thì cần phải có ít nhất năm ngàn năm đạo hạnh, mà Vân Thư pháp lực chưa mất thì ngũ vương bọn họ vẫn không đủ sức, càng không nói tới chuyện Vân Thư đã mất pháp lực,cho nên Như Mặc mới phủ quyết kế hoạch của Thanh Liên, hắn nào đâu biết được Vân Thư có được ma kính hồng ngọc có thể làm gia tăng pháp lực.