Xà Quân Như Mặc

Chương 61: Thiên địa ngũ bảo

Khi đám mây bảy màu ôm lấy liễn xe xinh đẹp từ trên trời giáng xuống, Như Mặc đang cùng Bắc Dao Quang với sự kiên trì của Địch Tu Tư đang mặc hỉ phục mà không biết hắn tìm được ở đâu. Nhất là trên Bắc Dao Quang cắm rât nhiều đồ trang sức cùng bảo thạch xinh đẹp mà nàng chưa từng thấy qua, làm cho mái tóc mây của nàng trở nên xinh đẹp không sao tả xiết. Ở giữa hai hàng chân mày lại điểm một con bướm nho nhỏ, làm cho ngũ quan vốn ôn nhu của nàng càng thêm xinh đẹp.

Như Mặc cũng mặc bộ hỉ phục tầng tầng lớp lớp của chú rễ, mái tóc chỉ dùng một sợi dây màu đỏ buộc lại, bên hông đeo một ngọc bội thanh lịch tao nhã. Như Mặc mỉm cười nhìn Địch Tu Tư đang rất đắc ý, cảm thấy hắn là có ý đồ gì đó, hắn làm sao biết chú rể nhân gian phải mặc hỉ phục phức tạp lại nặng nề như vậy?

” Xà quân đại nhân, ngươi hôm nay làm cho ta có cảm giác thật mới mẻ a. Chúc mừng ngươi rốt cuộc cũng rời khỏi cuộc sống tu hành buồn tẻ, tiến vào thế giới mới đầy náo nhiệt”. Cỗ xe dừng lại ở một vách đá cách đó không xa, đám mây bảy màu lưu luyến bên cỗ xe một lúc mới rời đi.

Thanh âm từ trong cỗ xe truyền ra làm cho người nghe có cảm giác thỏai mái nói không nên lời, cho dù là lời nói có ý trêu chọc thì xuất phát từ miệng hắn tựa hồ đều mang theo một mị lực không chống đỡ được cùng phong tình vô tận, làm cho người ta nhịn không được mà muốn nghe ngày càng nhiều, tâm tư cũng xao động. Cái gọi là nghe giọng có thể đóan được người, Bắc Dao Quang nghe âm thanh này thì đóan người lên tiếng chính Thanh Liên vuơng của Hỏa Hồ tộc, hận là không lập tức nhìn thấy bộ dạng của hắn ra sao.

” Thanh Liên vương đại giá quang lâm, Như Mặc cảm thấy thực vinh hạnh, Vân Thư điện hạ hẳn là cùng đi”. Như Mặc đứng dậy, mỉm cười chào đón.

Bắc Dao Quang lúc này đã chậm rãi đi đến bên cạnh Như Mặc, có chút khẩn trương nhìn cỗ xe, nín thở chờ đợi.

“Nhận được truyền lời của Địch Tu Tư điện hạ, chúng ta còn tưởng là hắn nói giỡn nhưng lúc này nhìn thấy thì xem ra Xà Quân đại nhân đúng là đã quyết địn như thế, làm cho ta không biết nên tiếc hay là nên cao hứng cho ngươi, gần mười ngàn năm tu hành lại hủy họai trong chốc lát, quyết tâm này của Xà Quân đại nhân thật khiến cho ta kính phục”. Một thanh âm khác cũng từ trong xe truyền ra, âm sắc như tiếng tiêu mà lại trầm thấp, cao quý bất phàm, người này không cần hỏi cũng biết, nhất định là Thập Tam Tước Vương Vân Thư.

Bắc Dao Quang nghe được những lời này cũng có chút áy náy nên cúi đầu xuống, Như Mặc liền nắm chặt lấy ta nàng, Bắc Dao Quang liền ngẩng lên nhìn về phia hắn, ánh mắt Như Mặc nhìn nàng tràn đầy dứt khóat và kiên quyết ” Dao Quang, không cần phải áy náy. Đây là quyết định của ta, không có gì phải luyến tiếc. Giống như ngươi không thích kết cục của Bạch xà nương tử, ta cũng vậy, nhân lọai các ngươi không phải thường nói ” thà làm uyên ương không làm tiên” sao?”

” Như Mặc, ta hiểu được!” bất an của Bắc Dao Quang đã được Như Mặc xóa bỏ, trên mặt tràn đầy tươi cười sung sướng.

” Thanh Liên vương, Vân Thư điện hạ, mời hai vị mau rời xe, nếu không sẽ trễ giờ lành của Xà Quân đại nhân thì không tốt a”. Địch Tu Tư vẫu vẫu đôi cánh xinh đẹp, lên tiếng.

” Địch Tu Tư điện hạ, giai đọan thóai hóa thứ hai này của ngươi dường như là quá dài, nhìn ngươi như vậy thật có chút không quen”. Vẫn là Thanh Liên vương lên tiếng trước, cùng lúc đó cửa xe cũng đã mở ra, nửa ống tay áo màu xanh xuất hiện, để lộ một bàn tay trắng muốt, thon dài như ngọc, tiếp theo là một đôi giày trắng xuất hiện, Bắc Dao Quang rốt cuộc biết được cái gì gọi là ” sắc đẹp hại nước hại dân”, rốt cuộc cũng biết vì sao một Đắc Kỷ cũng có thể làm cho nhà Thương bị diệt vong. Quả thực hồ ly tinh là tối phong tình cùng kiều mỵ a.

Đôi mắt phượng dài hẹp, không cần mỉm cười cũng tràn đầy phong tình, da thịt như ngọc, đôi mắt trong suốt mà sáng lấp lánh như ngọc lưu ly thượng đẳng, trong lơ đãng cũng muốn mị hoặc tòan bộ chúng sinh, lông mi dày rậm làm cho mỗi biến hóa dù rất nhỏ cũng chứa sự hấp dẫn, đôi môi đỏ mọng được đặt trên một khuôn mặt trái xoan tinh xảo, làm cho tất cả ưu điểm của hắn đều được phát huy đến mức tối đa.

Phong tình cùng lực hấp dẫn của hắn không cố ý tạo thành mà là biểu lộ hòan tòan tự nhiên, dáng người thon dài, mỗi bước đi của hắn làm cho tâm người ta không tự chủ được mà hỏang lọan. Bắc Dao Quang dùng hết lực tự chủ mới có thể kiềm chế được tiếng tán thưởng, cùng với Thanh Liên vương so sáng thì nàng cho rằng nữ nhân tự nhận là có mị lực bậc nhất cũng phải chào thua. Thanh Liên vương thật xứng với danh hiệu mị lực bậc nhất, Bắc Dao Quang tin tưởng không có ai siêu việt và hấp dẫn hơn hắn.

Nàng từng ghen tị phong tình của Trân Châu, nhưng đúng là thiên ngọai hữu thiên, nhân ngọai hữu nhân, Trân Châu so sáng với Thanh Liên vương thì ngay một ngón út cũng không bằng, mà nàng lại càng không thể so sánh bằng, khó trách người như vậy phải tu thành tiên, nếu hắn mà lưu lại nhân gian thì không biết sẽ làm điên đảo tâm hồn của biết bao người, chính nàng nếu không phải đã có Như Mặc, có lẽ chỉ liếc mắt một cái cũng sẽ mê đắm hắn.

” Thanh Liên vương, thật sự là ngươi chỉ nên ở Hỏa Hồ Ly tiên cung của ngươi, ngươi vừa tới đây đã gây tao ương cho người khác, ta dù đã nhìn thấy ngươi vô số lần nhưng vẫn nhịn không được mà tim đập nhanh, ngươi có biết trước khi ngươi thành tiên thì phải trải qua khảo nghiệm là tình kiếp không?”.Địch Tu Tư thấp giọng óan giận.

” Địch Tu Tư Điện hạ, so với Thanh Liên vương, lực sát thương của ngươi cũng đâu có kém, cho nên lời nói của ngươi lúc này gây ra hiềm nghi không?”. Thanh âm vừa vang lên, bên cạnh Thanh Liên vương đã xuất hiện một nam tử cao to, khí chất cao quý.