Xà Quân Như Mặc

Chương 59: Quê hương

” Như Mặc công tử!”

“Thiếu thành chủ”

Hai người cùng lên tiếng chào hỏi, cùng nở nụ cười làm cho không khí cũng thỏai mái hơn.

“Thiếu thành chủ, mời ngồi, lúc sáng là Như Mặc quá thất lễ, mong thiếu thành chủ bỏ qua”

“Không có gì, cũng không dám giấu, Ngọc Bạch lại đến bái phỏng lần nữa là vì chuyện của Huyền công tử lúc sáng, vị Huyền công tử này chính là nhị hòang tử Thiên Tuyền vương gia được hòang thượng đương triều sủng ái nhất. Tuy lời nói của hắn hôm nay không thỏa đáng, lại vô lễ mới khiến cho Như Mặc công tử vì tức giận mà đả thương hắn nhưng dù sao hắn cũng là vương gia, là hòang tử, việc này sợ là không thể kết thúc như vậy?”, Trần Ngọc Bạch nói thẳng ý định của mình ” cái gọi là dân không đấuvới quan, Như Mặc công tử lúc sáng quả thật có quá tay, lúc này nhị vương gia còn hôn mê chưa tỉnh, sợ khi hắn tỉnh dậy sẽ làm cho trời long đất lở, Như Mặc công tử, ngươi có dự tính gì không?”

” Đa tạ thiếu thành chủ quan tâm, Như Mặc hiểu ý của thiếu thành chủ, Dao Quang vừa đến nơi đây nhưng rất thích phong cảnh và cuộc sống của Hiệp Khách thành, Như Mặc không muốn vì một hòang tử không có chừng mực, không biết lễ nghi uy hiếp mà rơi khỏi đây. Huống chi HiệpKhách thành trước giờ cũng không chịu sự quản lý của triều đình, là vùng đất riêng của người giang hồ, tự cung tự cấp, chỉ cần thiếu thành chủ để cho gia đình Như Mặc ở lại đây, nếu nhị vương gia có gây tổn hại gì cho Hiệp Khách thành, Như Mặc sẽ gánh vác, xin thiếu thành chủ đừng nhúng tay vào là được” Như Mặc mỉm cười như là không để ý chuyện Tư Đồ Huyền sẽ trả thù.

“Ngọc Bạch không biết Như Mặc công tử dựa vào cái gì mà chắc chắn như vậy?”, Trần Ngọc Bạch kinh ngạc nhìn hắn, vẫn rất ung dung, tự tại, không chút lo lắng. Nếu hắn luôn thể hiện sự trầm ổn vân đạm phong khinh thì đó chính là do cố gắng, còn biểu hiện của Như Mặc đều xuất phát từ nội hàm và khí độ, tự nhiên mà có, hòan tòan không có một chút miễn cưỡng hay cố gắng. Ai cao ai thấp, liếc mắt một cái là có thể nhận ra.

Quả thật là chính mình không bằng người a!

“Tư Đồ Huyền kia là hòang tử, từ nhỏ đã được nuông chiều thái quá nên kiêu ngạo, tự phụ, có lẽ cho tới giờ còn chưa có ai dám đối với hắn như vậy, cho nên hắn càng thêm ích kỷ, kiêu ngạo. Như Mặc nghĩ hắn sẽ không làm kinh động tới trong cung bởi vì hắn là người có dã tâm, ngay lần đầu tiên nhìn vào mắt hắn, ta đã nhận ra. Nếu vì vô lễ mà bị người ta đánh trọng thương, chuyện này truyền tới trong cung, cho dù hòang thượng có vì hắn mà lên tiếng thì sau này hắn làm sao còn có tiếng nói và tư cách để tranh với người khác? Hắn cũng là người thông minh nên sẽ không làm chuyện hại người mà không có lợi cho mình. Cho nên Như Mặc nghĩ thiếu thành chủ đã quá lo lắng, hắn nếu muốn trả thù chuyện hôm nay thì cũng phải chờ đến khi hắn có đủ năng lực, mà chuyện này thì còn lâu, cho nên ta sẽ không lo lắng cũng không vì hắn mà trốn đi, làm nhiễu lọan cuộc sống của ta”

Như Mặc chậm rãi nói, như là hắn đã dự đóan được mọi chuyện, thậm chí còn dám nói sau khi Tư Đồ Huyền dưỡng lành thương thế sẽ không vội kiếm hắn trả thù mà ngược lại còn tới nhà làm khách, chờ đợi hắn có sơ hở gì mớira tay tiêu diệt.

Nhân lọai trong chuyện báo thù cực kỳ kiên nhẫn, làm cho Như Mặc rất bội phục. Đời sống của nhân lọai bất quá chỉ mấy chục năm ngắn ngủi nhưng thù hận của bọ họ có thể truyền từ đời này sang đời khác, cho nên mới có câu ” quân tử trả thù mười năm chưa muộn”, tuy nhiên thời gian đối với hắn không có ý nghĩa gì, Tư Đồ Huyền muốn chuẩn bị bao nhiêu lâu, hắn cũng sẽ vui vẻ chờ đợi.

Những lời này làm cho Trần Ngọc Bạch dù không lên tiếng nhưng trong lòng rất cảm thán lại nể phục, lại cảm thấy tội nghiệp cho Tư Đồ Huyền, Như Mặc dường như đã nhìn thấu hết con người của hắn, kể cả những gì hắn mưu tính, cùng Như Mặc đấu võ mồm hay là trí tuệ dường như không có cơ hội chiếm thượng phong, cùng hắn trở thành kẻ thù lại là hành động cực kỳ không sáng suốt. Nếu hắn không chính tai nghe được Tư Đồ Huyền buông lời khiêu khích thì sẽ cho rằng Như Mặc đã sớm lên kế họach để đối phó với Tư Đồ Huyền, như vậy Như Mặc đâu cần bọn họ quan tâm nữa?

“Xem ra là Ngọc Bạch đã lo lắng quá nhiều, thì ra Như Mặc công tử đã có dự liệu trước, Ngọc Bạch hổ thẹn”

” Không, Như Mặc thực cảm kích thiếu thành chủ trượng nghĩa lại nhiệt tình, hiện tại cả nhà Như Mặc đều cư ngụ ở đây, sau này còn nhờ thiếu thành chủ chiếu cố nhiều, nếu không chê, Như Mặc hi vọng trở thành bằng hữu của thiếu thành chủ, sau này nên lui tới nhiều hơn, không biết ý thiếu thành chủ thế nào?”

Như Mặc chân thành hướng Trần Ngọc Bạch muốn kết giao, dù sao trong Bắc Đẩu Thất Tinh, Lộc Tồn Tinh Quân chính là tinh quân phúc trạch nhiều nhất, sau khi chuyển thế làm nhân lọai thì tâm địa nhất định cũng sẽ thiện lương, bất luận kẻ nào cùng hắn giao hảo cũng sẽ nhờ vận khí của hắn mà gặp dữ hóa lành, lệ khí cũng nhờ hắn mà giảm đi ít nhiều. Bởi vì Lộc Tồn Tinh Quân chín là tinh quân đổi vận, Phong Vô Ảnh kia chính là một ví dụ rõ ràng nhất, lần đầu tiên nhìn thấy Phong Vô Ảnh ở y quán, hắn đã nhìn thấy hơi thở của Phong Vô Ảnh không tương xứng với thân hình, còn tưởng mình phán đóan sai lầm, cho rằng Phong Vô Ảnh không phải là vị tinh quân thứ năm, Liêm Trinh Tinh Quân, cho đến khi nhìn thấy Trần Ngọc Bạch rốt cuộc mới hiểu vì sao thân mình cùng bản mệnh của Phong Vô Ảnh không đồng nhất. Đó là do hắn đã bị Lộc Tồn Tinh Quân ảnh hưởng, làm cho những khuyết điểm, tật xấu của Liêm Trinh Tinh Quân giảm đi.

Hiện tại Dao Quang có mang xà tử, nhất định trong mười tháng tới Thiên Lôi sẽ giáng xuống Hiệp Khách thành, nếu có Lộc Tồn Tinh Quân ở đây, hơn nữa còn có bản thân mình dùng đạo hạnh bảo vệ, xà tử sẽ có cơ hội được sinh ra an tòan nhiều hơn, huống hồ chi Trần Ngọc Bạch này cũng là một nhâ vật tuấn tú tài hoa, cùng hắn trở thành bằng hữu cũng là chuyện tốt, cớ sao lại không làm?

Trần Ngọc Bạch từ lúc nhìn thấy Thanh nhi đã có ý muốn cùng chủ nhân của hắn kết giao, giờ thấy Như Mặc là nhân vật tuyệt thế, độc nhất vô nhị như thế càng thêm có hảo cảm, nghe Như Mặc chủ động đưa ra ý kết giao, quả thực có chút thụ sủng nhược kinh, làm sao còn cự tuyệt, liền lập tức mỉm cười ” có một bằng hữu phong nhã tuyệt luân như Như Mặc công tử là phúc của Ngọc Bạch, ta cầu còn không được a”

“Vậy Ngọc Bạch gọi ta là Như Mặc được rồi, ta không phải họ Như Mặc mà tên ta là Bắc Dao Như Mặc”, Như Mặc cũng lập tức mỉm cười, chính thức dùng họ của Bắc Dao Quang làm của mình, từ nay về sau đem sinh mệnh bọn họ cột chặt với nhau.