Xà Quân Như Mặc

Chương 58: To lớn mặc nhiêm

” Vô Ảnh, thương thế của Huyền công tử thế nào rồi?”

Sau khi Phong Vô Ảnh băng bó xương cốt cho Tư Đồ Huyền xong, ba người mới tiến ra gian ngoài đàm luận, Trần Ngọc Bạch nhịn không được mà hỏi, sự tình lại biến hóa lớn như vậy, hắn sợ là không có cách để giải thích với cha hắn.

“Không có chuyện gì, chỉ cần nghỉ ngơi tốt, không đầy hai tháng sau xương cốt sẽ lành lặn như trước, chỉ có điều trước khi vết thương khỏi hẳn thì không thể hoạt động được”. Phong Vô Ảnh vẫn dy trì thái độ của một thầy thuốc, tỉ mỉ miêu tả tình trạng, tuy rằng lúc trước Tư Đồ Huyền buông lời nhục mạ Bắc Dao Quang làm hắn cảm thấy chán ghét nhưng dù sao hắn vẫn là đại phu, vẫn phải vứt bỏ sự bất mãn mà chữa trị tận tình.

” Hai tháng?” Tư Đồ Y nhíu mày “ Phong đại phu, nếu nhị ca ta dùng dược liệu tốt nhất thì có thể rút ngắn thời gian dưỡng thương hay không?”

Ở lại Hiệp Khách thành hai tháng, tin tức Tư Đồ Huyền bị thương chắc chắn sẽ được truyền tới trong cung, lúc đó phụ hoàng trách tội xuống, chắc chắn hắn sẽ không tránh khỏi liên lụy, hắn tức nhiên sẽ không quan tâm Hiệp Khách thành sẽ như thế nào mà điều hắn lo sợ là sau khi trong cung biết chuyện, tình cảnh và kết cục của Bắc Dao Quang chắc chắn sẽ không tốt đẹp gì.

” Lục Vương gia, dược liệu dùng để nối xương cho nhi vương gia hiện tại đã là loại dược tốt nhất, nếu không thì cũng phải ba đến năm tháng mới giúp cho hai mươi bốn cái xương sườn bị gãy kia lành lại được”. Phong Vô Ảnh mắt cũng không thèm ngước nhìn lên, ấn tượng của hai huynh đệ này trong lòng hắn ngày càng xấu.

” Vô Ảnh, xem ra việc này, cha ta rất nhanh sẽ biết được tin, trước hết hãy để Huyền công tử ở lại y quán dưỡng thương, ta sẽ cho Hàn Tùy và Thất Vọng Đau Khổ ở lại bảo vệ, hiện ta phải về nhận lỗi với cha ta, thuận tiện đem ngọc cơ tán thủ gia truyền đến cho Huyền công tử dùng thử, có thể sẽ giúp cho vết thương mau lành”. Trần Ngọc Bạch vẻ mặt tràn đầy tự trách, tuy rằng Tư Đồ Huyền là tự chuốc lấy họa nhưng dù sao hắn cũng là thiếu thành chủ của Hiệp Khách thành, không tránh khỏi tội bảo hộ không tốt, chỉ mong Tư Đồ Huyền có thể nhanh chóng dưỡng lành vết thương, những chuyện khác từ từ tính.

” Ngươi đi đi, tạm thời để nhị vương gia ở lại đây, ngươi có thể yên tâm. Ta sẽ hảo hảo chiếu cố hắn, còn ngọc cơ tán thì không cần đâu, thuốc đó đối với nội thương do đao kiếm thì có ích nhưng đối với việc xương cốt gãy lìa thì không có tác dụng gì, chỉ thêm lãng phí mà thôi”. Chẳng qua chỉ gãy mấy cái xương sườn, dưỡng tốt là được rồi, cũng nên để cho hắn biết ăn có thể ăn bậy nhưng nói thì không thể nói bậy, đây cũng là ý nghĩ trong lòng Phong Vô Ảnh nhưng hắn không có nói ra.

“Thiếu thành chủ, chuyện nhị ca ta bị thương dù thế nào cũng không nên để tin tức bị lộ ra ngoài, nếu để truyền đến tai phụ hoàng ta thì chẳng những ta bị phiền toái mà toàn bộ Hiệp Khách thành cũng không tránh khỏi liên lụy”. Khuôn mặt tuấn tú của Tư Đồ Y nhăn lại, giọng nói cũng tràn đầy bất an.

” Y công tử yên tâm, Ngọc Bạch hiểu được! Đa tạ Y công tử suy nghĩ giùm cho ba trăm vạn dân của Hiệp Khách thành, đợi sau khi thương thế của Huyền công tử khỏi hẳn, Ngọc Bạch nhất định sẽ đi cùng hai vị công tử về kinh chịu tội”. Trần Ngọc Bạch khom người thi lễ.

” Ngọc Bạch, những lời này trước hết không nói, hiện tại nhị ca ta còn hôn mê chưa tỉnh, đợi sau khi hắn tỉnh lại nên trấn an hắn thế nào, đây mới là chuyện khó, còn về phần thượng kinh thì sau này hãy nói tới”. Tư Đồ Y không cho rằng Tư Đồ Huyền sau khi tỉnh lại sẽ từ bỏ ý định trả thù, ở trong cung, đừng nói là bị người ta đánh gãy hai mươi bốn cái xương sườn mà chưa có ai dám đụng đến gót chân của hắn, lần này bị thương nặng như vậy, sợ rằng sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Hắn vừa nói xong, biểu tình của Trần Ngọc Bạch cùng Phong Vô Ảnh cũng trở nên cứng ngắc, Bắc Dao phủ chắc chắn sẽ gặp phiền toái lớn rồi. Như Mặc ra tay cũng quá đáng, nhưng với tính tình của Tư Đồ Huyền thì đánh hắn bị thương nặng hay nhẹ, kết quả cũng như nhau. Dù sao sự việc đã tới nước này, xem ra cần phải đi Bắc Dao phủ một chuyến, xem Như Mặc có tính toán gì không, chỉ sợ bọn ho không thích hợp ở lại Hiệp Khách thành nữa rồi.

***************

” Thanh nhi vô năng, thỉnh chủ nhân trị tội!” khi Như Mặc vui vẻ dắt tay Bắc Dao Quang đi ra khỏi phòng, Thanh nhi và lục thúy xà liền quỳ xuống nhận lỗi.

” Thanh nhi, ngươi làm cái gì vậy, ngươi cái gì cũng không có làm sai a, Như Mặc vì cái gì phải trị tội ngươi? Mau đứng lên!” Bắc Dao Quang thấy Thanh nhi quỳ xuống, kinh ngạc la lên, mấy ngày nay nếu không có Thanh nhi ở bên cạnh cùng nàng nói chuyện, làm cho nàng vui, nàng làm sao có thể dễ dàng tha thứ và chấp nhận Như Mặc lần nữa. Theo nàng, Như Mặc còn phải cảm ơn Thanh nhi không hết, có lý nào lại trị tội hắn?

Như Mặc u lãnh nhìn Thanh nhi liếc mắt một cái, chủ tớ hai người trong mắt đều trao đổi dụng tâm, Thanh nhi thật biết chọn thời cơ để gặp hắn, biết hắn lúc này tâm tình đang tốt, hơn nữa Bắc Dao Quang cũng se cầu xin cho hắn, cho nên mới dám quỳ xuống trước mặt mình lúc này, biết hắn vì nể tình Bắc Dao Quang mà sẽ không trị tội. Như Mặc bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Bắc Dao Quang, nàng nha, đều chiều hư Thanh nhi, trong lòng nghĩ vậy như vẫn nở nụ cười” nếu Dao Quang đã xin cho ngươi thì ta sao có thể trừng phạt ngươi, đứng lên đi”

” Tạ ơn chủ nhân, tạ ơn phu nhân!” Thanh nhi nhanh chóng đứng dậy, tìm tới phu nhân quả không sai, chủ nhân đúng là không trừng phạt hắn.

Nếu là như trước kia, vì lời nói của hắn mà phu nhân sinh ra quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với chủ nhân, hơn nữa bản thân hắn cũng không bảo hộ tốt cho phu nhân, làm cho nhiều nam tử tiến vào trong phủ, chủ nhân cũng vì thế mà ăn dấm chua, bao nhiêu đó thôi cũng đủ cho chủ nhân hung hăng trừng phạt hắn, sao giống như hiện tại, nhẹ nhàng bỏ qua, thậm chí còn cười với hắn như vậy?

Lục thúy xà cũng lập tức nhu thuận trở về trên cổ tay của Bắc Dao Quang, thần khí cũng tràn đầy, có Xà quân đại nhân ở đây, Tư Đồ Huyền cùng Tư Đồ Y đáng ghét kia sẽ không thể khi dễ chủ nhân nhân loại của nó được nữa.

” Chủ nhân, ngài lần này trở về, sẽ không rời phu nhân mà đi nữa phải không?”, Thanh nhi cung kính cúi đầu nói.

” Ân!” Như Mặc nhìn Bắc Dao Quang, phát hiện nàng cũng đang ngẩng đầu nhìn hắn, hai người trong mắt đều là ý cười “ vĩnh viễn không đi, phải đi cũng là mọi người cùng nhau rời đi”