Xà Quân Như Mặc

Chương 55: Dấm chua ngập trời

Một đêm rối lọan không ngủ được, Bắc Dao Quang đột nhiên thấy trong bụng đau nhức, cơn đau kéo tới đột ngột làm cho nàng không có sự chuẩn bị tâm lý liền ngã xuống đất, làm cho Phong Vô Ảnh và Thanh nhi đều kinh hãi la lên.

” Phu nhân, phu nhân, ngươi làm sao vậy?” Thanh nhi thấy nàng một tay xoa bụng lại không nói nên lời liền biết xà tử đang tác quái trong bụng nàng ” đau bụng sao?”

Trần Ngọc Bạch cũng bị bộ dáng của nàng làm cho kinh hãi, Phong Vô Ảnh vội vàng tiến lên bắt mạch cho nàng, mặt mũi trắng bệch ” sao lại đột nhiên đau bụng như vậy?”

Bắc Dao Quang cảm thấy như lục phủ ngũ tạng đều bị đảo lộn, đau đến mức nàng muốn nô mửa, lại muốn chết đi cho sướng.

Thanh nhi thấy nàng như thế, không dám chần chờ, lập tức lấy từ trong ngực ra mộ cái chai, lấy ra một viên kim đan nhét vào miệng nàng ” phu nhân, mau nuốt vào, nuốt nó, ngươi sẽ rất nhanh sẽ không đau nữa”

Bắc Dao Quang đau đến mức không còn khí lực nuốt kim đan, Thanh nhi thấy thế, bất chấp bọn Phong Vô Ảnh, Trần Ngọc Bạch có mặt ở đây, lập tức vung tay ngưng tụ pháp lực đến đầu ngón tay, hướng vào giữa ngực của Bắc Dao Quang, làm cho nàng ngả ngửa ra sau, kim đan thuận thế chui xuống yết hầu của nàng, sau đó rất nhanh ôm Bắc Dao Quang chạy về phòng của nàng.

Phong Vô Ảnh cùng Trần Ngọc Bạch cũng vội vàng theo sát.

” Phu nhân, ngươi đừng khẩn trương, hít thở sâu, không có việc gì, không có việc gì”. Thanh nhi thấy nàng sắc mặt tái nhợt, môi bị cắn đế chảy máu, thân thể không ngừng run rẩy, không khỏi có khó chịu trong lòng, quả nhiên phàm nhân mang thai xà tử rất thống khổ, sau này cứ một tháng sẽ phát tác một lần, kéo dài suốt hai năm, hơn nữa theo xà tử mỗi ngày lớn lên, đau đớn cũng tăng theo, phu nhân liệu có thể tiếp tục chịu đựng?

Chủ nhân ngươi rốt cuộc đi nơi nào? Thanh nhi đứng bên giường vừa an ủi Bắc Dao Quang, trong lòng nóng như lửa đốt.

Kim đan kia quả thực kỳ diệu, vừa vào bụng, Bắc Dao Quang cảm thấy có một cỗ khí nóng tràn vào, chạy khắp tứ chi của nàng, nhanh chóng xua đi cơn đau trong bụng nàng, làm cho nàng thóat khỏi cảm giác chết còn sướng hơn.

Nghe lời của Thanh nhi, nàng lập tức thả lỏng tâm tình, hít thở sâu, sau đó từ từ thở, quả nhiên cơn đau đã biến mất, thân thể cũng thả lỏng hơn, không biết có phải do lúc trước vì phải trải qua sự đau đớn quá mức hay không, mà lúc này nàng cảm thấy thỏai mái, sung sướng vô cùng, cảm giác như thân thể mình bay bổng lên.

” Phu nhân, ngươi cảm giác như thế nào?” Thanh nhi thấy nàng thả lỏng biểu tình thì biết là nàng không còn đau đớn nữa, nhưng vẫn ân cần hỏi thăm.

Phong Vô Ảnh rốt cuộc không nhịn được nữa, bước đến trước giường bắt mạch cho nàng, sau đó lại nhíu mày ” kỳ quái, Thanh nhi, ngươi vừa cho Bắc Dao ăn cái gì?”

” Chủ nhân trước khi đi đã để lại đan dược bổ thân, là mua lại với giá rất cao của Mặc thần y nổi tiếng. Sao vậy Phong đại phu, có vấn đề gì sao?”, Thanh nhi cẩn thận quan sát biểu tình của Phong Vô Ảnh, Bắc Dao Quang cũng cảm thấy khẩn trương, chẳng lẻ Phong Vô Ảnh phát hiện ra cái gì sao?

” Mặc thần y cấp đan dược thì đương nhiên là không có vấn đề gì, chỉ là nhịp đập có chút kỳ quái”, Phong Vô Ảnh vẻ mặt trầm tư, không nên a, thật không thể tưởng tượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ lúc đầu hắn đã chẩn đóan sai sao?

” Vô Ảnh, rốt cuộc làm sao vậy?” Bắc Dao Quang lo sợ bất an một tay bảo vệ bụng, một bên nhẹ giọng hỏi, lo lắng hắn phát hiện thai nhi trong bụng nàng không giống với các thai nhi bình thường khác.

” Thanh nhi, ngươi có thể cho ta xem đan dược lúc nãy ngươi cho Bắc Dao ăn không?” Phong Vô Ảnh còn đang trầm tư, đột nhiên ngẩng đầu nói.

Thanh nhi thoáng chần chờ một chút, nhưng vẫn lấy cái chai từ trong ngực ra, đưa cho hắn một viên đan dược, chủ nhân tự luyện kim đan này, chắc sẽ không bị một phàm nhân nhìn ra manh mối gì.

Phong Vô Ảnh đầu tiên là dùng hai ngón tay nắm lấy kim đan, nhìn nhìn một lúc, sau lại đưa lên mũi ngửi, rồi lại trầm tư suy nghĩ, rồi lại đưa trả đan dược ” Thanh nhi, ngươi cất lại đi. Xem ra y thuật của ta còn quá mức nông cạn, hòan tòan không nhận ra thành phần của đan dược này, Mặc thần y không hổ danh là đệ nhất thần y, mạch tượng của Bắc Dao thực bình ổn, căn bản không tìm ra trong thân thể của ngươi có chỗ nào không ổn, nhưng sao lại đau tới nông nỗi như vậy chứ?”

” Ta cũng không biết! bất ngờ cảm thấy rất đau, Vô Ảnh, ta hiện tại không có việc gì. Ngươi cũng đừng lo lắng cho ta, hài tử của ta không có việc gì chứ?”. Bắc Dao Quang hiện tại chỉ lo lắng cho đứa nỏ, nghe trong lời của Vô Ảnh như có ẩn ý gì đó nhưng lại chưa chịu nói ra, nếu không thì sao lại dùng hai từ kỳ quái.