Xà Quân Như Mặc

Chương 54: Phủ đệ bị trộm

” Phu nhân, thời gian không còn sớm, có cần Thanh nhi kêu phòng bếp chuẩn bị cơm chiều mời các vị khách quý không?”nghe thì như là chờ hỏi ý kiến Bắc Dao Qung nhưng ý tứ đuổi khách đã quá rõ ràng.

” Đây là tự nhiên!” Bắc Dao Quang gật gật đầu, làm như trách cứ Thanh nhi không hiểu chuyện,” Thanh nhi, ngươi cũng thật là, chuyện này còn phải hỏi sao?”

“Dạ, phu nhân, là Thanh nhi không hiểu chuyện”, Thanh nhi vội vàng cúi đầu nhận sai, hai người bọn họ kẻ xướng người họa, Trần Ngọc Bạch không phải là da mặt dày, còn Tư Đồ Huyền thì lúc đầu muốn ăn vạ ở chổ Bắc Dao Quang nhưng lúc này không khí đã bị phá hư làm sao còn có thể ở lại đây ăn cơm chiều.

Vội vàng đứng dậy chắp tay thi lễ nói,” Đa tạ phu nhân ưu ái, hôm nay Ngọc Bạch chỉ muốn đến làm quen với phu nhân, sau này nếu cầcũng xem ngươi có cần Ngọc Bạch giúp gì không, bây giờ thấy phu nhân đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa, Ngọc Bạch cũng đã làm phiền phu nhân suốt nửa buổi chiều, trong thành còn có chút việc vặt cần xử lý, Ngọc Bạch cáo từ. Hôm nào phu nhân rảnh, xin mời đến phủ Ngọc Bạch làm khách một chuyến”

“Thiếu thành chủ có việc, Bắc Dao cũng không dám giữ người lại, hôm nay tiếp đãi có chỗ nào không chu đáo mong thiếu thành chủ bao dung, nếu thiếu thành chủ không ngại, Bắc Dao sẽ đến phủ tạ ơn thiếu thành chủ đã hỗ trợ”. Bắc Dao Quang cũng vội vàng đứng dậy đáp lễ.

Trần Ngọc Bạch đứng dậy, Tư Đồ Huyền cũng không thể ngồi lại nên cũng lập tức đứng dậy theo, trên mặt mang theo vài phần sâu xa khó hiểu ” hôm nay quen biết với Bắc Dao phu nhân, thực sự là vinh hạnh của Tư Đồ Huyền, sau khi nói chuyện với phu nhân lại lĩnh hội không ít, ta còn ở lại đây ít ngày, không biết phu nhân có hoan nghênh ta lại tới đây bái phỏng lần nữa không?”

Nghe hắn nói như vậy cũng biết là hắn không cam lòng, sẽ tìm cơ hội quay lại phục thù.

Bắc Dao Quang sợ hắn sao, nhanh miệng đáp ” vương gia là thiên kim chi khu, vô cùng tôn quý, cầu mong vương gia giá lâm còn không kịp nữa là, nếu vương gia không chê phủ trạch đơn sơ mà tới làm khách, Bắc Dao đương nhiên là hoan nghênh hết mình, còn về chuyện thỉnh giáo này nọ thì thực không dám. Bắc Dao chẳng qua chỉ là một thường dân, nào dám chỉ giáo cho vương gia, nếu không chú ý mà nói lời xúc phạm đến vương gia, chẳng phải là lỗi của Bắc Dao sao?”

Lời này có thể hiểu là muốn tới làm khách thì không sao, nhưng nếu muốn tới trả thù thì ngươi sẽ không làm được gì đâu.

Thanh nhi cùng Tư Đồ Y cơ hồ đều muốn vỗ tay tán dương, ngay cả Phong Vô Ảnh vốn là một kẻ không ưa tranh đấu cũng nhịn không được mà nở nụ cười, công phu miệng của nàng quả thật lợi hại a. Tư Đồ Huyền thua chắc rồi.

Quả nhiên, Tư Đồ Huyền nghe vậy, sắc mặt lại khó coi vài phần, lập tức phất tay áo đi ra ngoài, Trần Ngọc Bạch muốn gọi hắn lại cũng không kịp.

” Bắc Dao tiểu thư, nhị ca ta rất kích động, lời nói có chỗ nào đắc tội mong tiểu thư đừng phiền lòng, Tư Đồ Y thay nhị ca ta xinh lỗi tiểu thư”. Thấy Tư Đồ Huyền đã đi xa, Tư Đồ Y lúc này mới chậm rãi đứng dậy thi lễ, cái gọi là nhận lỗi thay nhưng chẳng có mấy phần thành ý, chẳng qua là bỏ đá xuống giếng mà thôi, chuyện này, ai nghe cũng hiểu.

Bắc Dao Quang đương nhiên cũng hiểu rất rõ, vốn không có ấn tượng tốt với Tư Đồ Y, lúc này sắc mặt cũng trầm xuống, hừ lạnh một tiếng, căn bản là không để thân phận vương gia của hắn vào mắt, âm thanh lạnh lùng thản nhiên nói ” không dám để Trữ Xa vương gia nhận lỗi, nếu mắt Bắc Dao Quang không có vấn đề thì biểu tình của vương gia lúc này chẳng phải là vui sướng khi người gặp họa sao? Thiên Tuyền vương gia không phải là một vị khách được hoan nghênh thì Trữ Xa vương gia ngươi cũng là kẻ tám lạng người nửa cân, cửa lớn ở phía trước, xin thứ Bắc Dao không tiễn, Thanh nhi, ngươi thay phu nhân tiễn vương gia ra cửa đi”

” Dạ, phu nhân, Vương gia thỉnh!” Thanh nhi lập tức có nề nếp chấp hành nói.