Xà Quân Như Mặc

Chương 52: Tụ tập lại

“Đúng, nàng cự tuyệt ta, trong lòng nàng đã có người khác”, Phong Vô Ảnh buồn bã gật đầu.

“Ngươi biết vậy mà còn thích? Còn không quay đầu lại?”

” Ngọc Bạch, ta biết ngươi là muốn tốt cho ta, nhưng đã muộn, nếu lúc trước chưa nói ra thì còn kịp nhưng giờ đã nói ra rồi, ta cũng hiểu được thích thì là thích, còn tính đủ hay không sao? Ngươi không cần vì vậy mà đi điều tra nàng, chúng ta không có tiến triển, nàng hôm nay đã nói rõ, chúng ta vĩnh viễn chỉ là bằng hữu thôi”

Phong Vô Ảnh mỉm cười yếu ớt, hết lời khuyên giải Trần Ngọc Bạch, bọn họ gần như là cùng nhau lớn lên, nên hiểu rõ tâm tư của nhau, nếu hôm nay không nói rõ ràng, chắc chắn ngày mai Ngọc Bạch sẽ đi tìm Bắc Dao Quang.

“Được”, Trần Ngọc Bạch đáp ứng rất sảng khoái nhưng trong lòng lại nghĩ sẽ thất tín với Vô Ảnh một lần.

“Ngươi còn chưa ăn cơm phải không? Ta nói ngũ thúc làm gì đó cho ngươi ăn?”, nói xong, Phong Vô Ảnh nhớ ra Trần Ngọc Bạch vì đợi hắn mà quên cả ăn cơm nên lên tiếng đề nghị.

” Không cần, hai ngày này cũng không có việc gì để ta xử lý, rảnh rỗi nên mới tới đây tìm ngươi, tiểu tử a, trời đã tối, ta cũng phải trở về, không phiền Ngũ thúc, dù sao chúng ta cũng không cách xa nhau lắm, nhưng thật ra ngươi, quên đi, không nói nữa. Ta đi đây”

Lời vừa nói xong, người cũng rời đi, cũng không quay đầu lại ,Phong Vô Ảnh thực có chút hâm mộ Trần Ngọc Bạch vẫn luôn tiêu sái như vậy.

Môt đêm này có bốn người không ngủ được, mà lúc này Như Mặc vẫn còn đang trên đườn đến Không Chu Toàn Sơn.

” Nhị hoàng huynh, hiện giờ thế cục trong cung đã thay đổi, phụ hòang đã đến lúc nên lập thái tử, hòang đệ thì không quan tâm tới chính sự, chỉ thích du sơ ngọan thủy, nhị hòang huynh sao cũng rời cung? Còn trùng hợp gặp được hòang đệ ở nơi cách xa ngàn dặm thế này, thật sự là cơ duyên xảo hợp a”. Tư Đồ Y vẻ mặt cười nhưng trong lòng không cười, tỷ lệ gặp gỡ ở một nơi xa xôi như thế này thật sự rất thấp, hắn hiểu rõ hơn ai hết nhưng cũng phải nói vài lời khách khí, nếu vạch trần sự thật thì sẽ rất khó coi.

” Lục đệ thật nhàn nhã, một mình đi dạo khắp nơi, còn chúng ta phải ở trong cung vì phụ hòang mà ra sức, ở nơi này gặp được lục đệ, ta cũng cảm thấy ngòai ý muốn a, vừa lúc lần này ta thay phụ hòang đi khảo sát dân tình, tìm hiểu và nắm bắt ý dân, lục đệ đã ở bên ngòai du sơn ngọan thủy nhiều năm chắc là quen thuộc nhiều nơi, chi bằng lần này đồng hành cùng hòang huynh, dù sao huynh đệ chúng ta cũng đã không gặp nhau nửa năm rồi, không biết lục đệ nghĩ thế nào?”

Nếu Tư Đồ Y mang vẻ đẹp tiêu sái, thanh lịch, phong nhã thì Tư Đồn Huyền là điển hình của diễm lệ, cẩn thận, âm nhu, mày liễu lăng thần, làm da trắng như tuyết, đôi mắt hẹo dài như hồ ly, tựa tiếu phi tiếu, giọng nói lại mềm nhẹ làm người nghe cảm thấy xương cốt mềm mất ba phần. Hắn cao hơn Tư Đồ Y nửa cái đầu, bộ y phục màu đỏ càng làm tăng thêm vẻ đẹp âm nhu của hắn, rõ ràng là nam tử nhưng mỹ tử so với nữ tử càng câu hồn đọat phách hơn, nếu không có sát khí quá nặng ẩn giữa hai hàng lông mày thì không ai nghĩ Tư Đồ Huyền là nam tử.

Cũng khó trách, trong cung ai chẳng biết mẫu thân của Tư Đồ Huyền là Đào phi nương nương được hòang thượng sủng ái nhất, đáng tiếc vì bịnh hiểm nghèo mà mất sớm, mà Tư Đồ Huyền lại giống như là bản sao của Đào phi nương nương. Hòang đế yêu ai yêu cả đường đi, nên rất yêu chiều hắn, nhưng cũng vì dung mạo lại là nguyên nhân cản trở hắn bước lên chiếc ghế thái tử, bởi vì không ai nghĩ rằng một kẻ nam sinh nữ như Tư Đồ Huyền có thể đảm nhận vai trò thái tử, càng không ai xem trọng việc hắn có thể ngồi trên ngai vàng nhưng mà Tư Đồ Y lại không nghĩ như thế, trong tất cả các huynh đệ tỷ muội, người hắn kiêng kỵ, phòng bị nhất, muốn tránh xa nhất chính là nhị hòang huynh Tư Đồ Huyền lớn hơn hắn hai tuổi này.

Lúc này đang bị hắn hỏi như thế, nếu cự tuyệt thẳng thắng là chuyện không thông minh nhất, không thể thực hiện nhất, dù sao hắn tuy không sợ đối đầu với Tư Đồ Huyền nhưng nếu có thể tránh được thì cần phải tận lực tránh, huống chi hắn thực sự không có hứng thú với ngai vàng, tranh tranh đấu đấu, lo lắng đủ thứ, có gì tốt đâu mà hắn phải mơ tưởng? Hơn nữa trêu chọc nhị hòang huynh giảo họat hơn hồ ly vài phần, độc hơn rắn rết mấy phần này thì hắn so với việc trốn đi ngao du thì đúng là họa vô đơn chí.

Cái gọi là kẻ thức thời trang tuấn kiệt, Tư Đồ Y đương nhiên không có cự tuyệt, vội vàng mỉm cười gật đầu,” Kia thật sự là quá tốt! Nhị hoàng huynh không chê, muốn hoàng đệ đồng hành, tự nhiên là không thể tốt hơn! Huynh đệ chúng ta đúng là đã lâu không gặp mặt, không biết tiếp theo hòang huynh muốn đi đâu?”

“Lục đệ có đề nghị gì hay không?”, Tư Đồ Huyền khóe miệng mỉm cười, nhàn nhã nhìn Tư Đồ Y.

Tư Đồ Y dưới đáy lòng thầm mắng hắn hai tiếng, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười, cung kính ” đi thêm nửa ngày thì phía trước là Hiệp Khách thành rất náo nhiệt, nơi đó sản vật phong phú, dân cư đông đúc, không biết nhị hòang huynh có hứng thú ghé thăm nơi này khôg?”