Vợ Cũ, Đêm Nay Không Hẹn

CHƯƠNG 15: CHẤT NGHIỆN KHÓ CAI

Tại căn hộ áp mái của khách sạn Fairmont ở San Francisco, Quý Minh Thiệu đứng trong khu vườn lộ thiên, trên tay cầm một chiếc ly thủy tinh đế cao với một nửa rượu vang đỏ bên trong, có chút đăm chiêu.

Lần này anh tới Mỹ một mặt là vì công việc, một mặt là vì bệnh tim của Thích Diệc An.

Thời gian anh và Sở Tích Hạ làm ầm ï chuyện ly hôn, số lần Thích Diệc An bị ngất nhiều hơn trông thấy, anh sợ bệnh tim của Thích Diệc An càng trở nên nghiêm trọng.

Sở Tích Hạ, mỗi khi nghĩ tới người phụ nữ này, lòng Quý Minh Thiệu lại cảm thấy càng bực bội, anh không nói gì, nốc cạn ly rượu vang, cô đã không liên lạc với anh kể từ sau lần cãi nhau ngày hôm đó.

"Minh Thiệu, chúng ta nghỉ ngơi thôi."

Thích Diệc An trìu mến ôm cánh tay anh, hệt như một chú chim nhỏ nép vào người anh.

Quý Minh Thiệu muốn từ chổi, nhưng lại bị Thích Diệc An kéo vào trong phòng.

Toàn bộ rèm trong căn phòng đều được vén lên, chiếc đèn kiểu châu Âu ở đầu giường tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp màu vàng, tạo nên bầu không khí mập mờ trong bóng tối.

Lúc này Quý Minh Thiệu mới để ý Thích Diệc An mặc "phong phanh"

nhường nào.

Vải lụa trắng ôm lấy thân thể cô ta, sau lưng chỉ có vài sợi dây mỏng để gánh trọng lượng của phần thân, làn da trắng như tuyết trông như ẩn như hiện.

Chiếc váy ngắn khủng khiếp, chỉ tới bẹn là hết, như thể dài thêm một centimet cũng là cả một gánh nặng vậy.

Thích Diệc An thấy Quý Minh Thiệu đang sững sờ nhìn mình, trong lòng vui không tả nổi, nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh.

Cô ta kéo áo sơ mi của Quý Minh Thiệu rồi đưa anh vào giường, lại mơ màng nhìn anh, dòng cảm xúc ám muội hiển thị rõ trong ánh mắt, đôi môi hồng của cô ta rơi trên trán, mặt, rồi đến môi Quý Minh Thiệu.

Hôm nay, cô ta muốn biến Quý Minh Thiệu thành sở hữu của riêng mình.