Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 55: Minh Vương

Ánh mắt Thiên Nguyệt Triệt phiêu phiêu nhìn xuống, Tư Đồ Thánh Phi cũng hạ tầm mắt hướng theo.

Trên mặt đất là một cánh tay xương trắng khô trồi lên bắt lấy chân Thiên Nguyệt Triệt, thứ đùn cánh tay đó lên là một đám sâu đen nhỏ, màu sắc quả nhiên đối lập tới gai người.

Khóe môi Tư Đồ Thánh Phi khẽ động đậy, thoắt cái một vầng sáng vàng đã đóng khung thứ kinh tởm kia đông thành băng, rồi chớp mắt liền hóa thành cát bụi biến mất không dấu vết.

“Gặp quỷ.” Thiên Nguyệt Triệt hừ một tiếng, “Xem ra là chúng ta coi thường đối phương rồi.” Gật gật đầu xác nhận cùng chung quan điểm, Tư Đồ Thánh Phi tách khỏi Thiên Nguyệt Triệt, lùi lại vài bước, cẩn thận nhìn hắn.

“Ngươi làm cái gì vậy?” Thiên Nguyệt Triệt đối với một loạt động tác không rõ ý tứ này vô cùng nghi hoặc.

“Chúng ta là những người học y, đứng trên góc độ y học mà nói, ta có lý do để hoài nghi, loại vi khuẩn ghê tởm từ cái khúc xương khô ghê tởm kia ban nãy chạm vào ngươi, có phải đã tiến nhập vào thân thể của ngươi hay không, cho nên ……..” Đương nhiên, cách ra là tốt nhất.

Ném cho đối phương thêm một cái nhìn khinh bỉ, Thiên Nguyệt Triệt vô cùng tốt bụng giải thích, “Thế giới này có một phương thức lan truyền mà ngươi vĩnh viễn không thể ngăn chặn được.”

“Là gì?” Trong khoảng thời gian ngắn Tư Đồ Thánh Phi nghĩ không ra.

“Là lan truyền trong không khí a, ngu ngốc.”

Ngay tại chỗ Thiên Nguyệt Triệt vừa đứng, bộ xương trắng nguyên chủ của cánh tay kia đột nhiên vùng lên, kéo theo một đám lúc nhúc sâu nhỏ màu đen có cánh, nhất loạt bay tới tấn công Thiên Nguyệt Triệt cùng Tư Đồ Thánh Phi.

“Ối mẹ ơi……….” Tư Đồ Thánh Phi hú lên, “Mấy cái thứ này sao lắm tay chân thế?”

“Lạy hồn, cố gắng học quốc ngữ tốt vào giùm ta.” Thiên Nguyệt Triệt ở một bên lắc đầu, thở dài, rồi nheo mắt lại đánh giá, “Ta nhớ trong những câu chuyện truyền thuyết có một thuật ngữ, là cổ thuật.”

“Ý của ngươi là mấy thứ này bị người khống chế?”

“Ngươi cho là khó sao, này, có ý tưởng gì không?” Thiên Nguyệt Triệt hỏi lại.

Đá mắt qua nhau, cả hai cùng nhảy lên, Thiên Nguyệt Triệt mở nhẫn Tạp Cơ Tư thả lão Đại cùng lão Nhị ra, “Nơi này giao lại cho các ngươi.”

Cùng là loài biết bay, mà lão Đại với lão Nhị dĩ nhiên bay nhanh hơn.

Lão Đại, lão Nhị cực kỳ phiền muộn, bữa trước thì bị cọc lại ở trường học rồi thì đột nhiên bị gọi trở về, hiện tại lại bị quẳng ra đối mặt với một đáp sinh vật cấp thấp. Họ đương nhiên cũng có lý tưởng chứ, cũng muốn được phát huy.

Lại không biết trên cái địa cầu này, một chút địa vị cũng chẳng có.



Bộ xương khô sắp đuổi tới nơi liền bị lão Đại cùng lão Nhị ngáng đường.

Trong nháy mắt, Thiên Nguyệt Triệt và Tư Đồ Thánh Phi đã thoát ra.