Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 54: Thôn trang

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt nhìn sâu vào mắt Thiên Nguyệt Thần, “Ta rất xin lỗi.” Hai người bọn họ đã từng ước định qua, cho dù có làm chuyện gì cũng sẽ không giấu diếm người còn lại. Nhưng ở vào những thời khắc nguy hiểm, bất luận là ai cũng sẽ không kìm được mà tạo bí mật cho riêng mình. Bởi vì bọn họ đều mong muốn bảo vệ người mà mình yêu.

“Triệt nhi……….” Trong mắt Thiên Nguyệt Thần không có cảm xúc gì, chỉ bình tĩnh nhìn Thiên Nguyệt Triệt, “Ngươi xác định?”

Tâm Thiên Nguyệt Triệt chấn động, hắn thấy được sự lạnh lẽo toát ra từ trong mắt đối phương. Sự lạnh lẽo đó không hề đồng nhất, đan xen vẫn có những tia dao động. Cắn răng, đau lòng, xúc cảm hỗn loạn khiến cho gương mặt non mềm đối diện thiếu đi vài phần huyết sắc.

“Ta xác định.” Chính vì xác định cũng vì hiểu rõ nam nhân này cho nên Thiên Nguyệt Triệt mới thấy đau. Hắn biết, Thiên Nguyệt Thần nhất định sẽ tức giận, nhưng hắn vẫn quyết làm, hắn tình nguyện để y giận dữ, sau này lý giải, hắn chắc chắn sẽ khiến y nguôi ngoai, “Ngươi cùng hắn?” Thiên Nguyệt Thần nhìn Tư Đồ Thánh Phi, tuy rằng Thiên Nguyệt Triệt là chủ hồn nhưng phó hồn là Tư Đồ Thánh Phi cũng có lý trí còn thêm phần trưởng thành hơn cả.

“Ta cùng hắn là nhất thể.” Đúng vậy, bọn họ là cùng một linh hồn, nếu Thiên Nguyệt Triệt xảy ra chuyện, Tư Đồ Thánh Phi cũng không khác.

Nheo mắt lại, Thiên Nguyệt Thần không thèm nói nữa.

Tới khi đi rồi, Thiên Nguyệt Triệt vẫn quay đầu lại nhìn lần nữa.

“Nếu đã quyết định thì sướt mướt để làm gì, đây không phải tính cách của ngươi.” Khẩu khí của Tư Đồ Thánh Phi có chút lạnh lùng. Hắn chính là một mặt tính cách tự kỷ của Thiên Nguyệt Triệt, nếu nói trái tim Quang Minh thần tử là một thể hoàn chỉnh bị phân ra thì trên người Thiên Nguyệt Triệt là nửa mềm mại, còn nửa khác đầy tính ích kỷ chính là Tư Đồ Thánh Phi y.

“Ngươi không hiểu.” Thiên Nguyệt Triệt thu hồi tầm mắt.

“Ta mới là người nhìn thấy ngươi lớn lên, trải qua hết thảy những gì ngươi đã từng, sao lại không hiểu, chỉ là ta không quá để tâm, cũng không muốn nghĩ mãi.” Tư Đồ Thánh Phi cười nhạt.

“Đó là trước kia, ngươi quên sao, chẳng phải vì chúng ta tâm tưởng bất đồng cho nên ngươi mới tách ra.” Thiên Nguyệt Triệt lần đầu tiên dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy nói chuyện với Tư Đồ Thánh Phi, “Ngươi cực đoan yêu nhất chính là bản thân mình. Khi ta vẫn còn là Tư Đồ Thánh Phi ngày trước, ngoại trừ anh trai, ta cũng vậy, ngươi hiện tại chính là ta khi đó.”

Có thể dịu dàng, có thể mỉm cười, nhưng trong lòng lạnh băng như tuyết, đến ngay cả khoảnh khắc nhìn mẹ mình bị những người kia xỉ vả vẫn không đổi.