Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 44: Bị phạt

Thiên Nguyệt Thần quay đầu, đưa tay hướng bảo bối nhà mình vẫy vẫy, “Triệt nhi, mau tới đây.”

Hừ!Giận dỗi liếc nam nhân kia một cái, Thiên Nguyệt Triệt mới ngoan ngoãn đi qua. Ngay lập tức liền được người nọ kéo vào trong lòng, cắn cắn vành tai nhỏ giọng tố cáo, “Triệt nhi, sủng vật của ngươi rất không ngoan.” Không chút thiện ý nhìn qua Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch rất mực vô tội nhìn lại Thiên Nguyệt Thần, nó không rõ tại sao Thiên Nguyệt Thần lại dùng ánh mắt kia chăm chăm nhìn nó, đầu óc nó đơn thuần nghĩ nữa cũng chẳng ra.

“Phụ hoàng nháo cái gì?” Thiên Nguyệt Triệt đoạt lại điều khiển cầm tay từ Thiên nguyệt Thần, nhìn về phía màn hình, lập tức hai mắt mở lớn, hiện tại thì hắn đã hiểu được Thiên Nguyệt Thần ấm ức vì cớ gì, “Phụ hoàng……… người……….”

Không thể nào, phụ hoàng bị Tiểu Bạch đả phá không còn một mảnh giáp?

Nhìn tiểu tử bên cạnh vênh váo, Thiên Nguyệt Thần không phục càng ôm chặt bảo bối trong lòng, oán hận, “Ta tuyệt không thích cái thế giới này.”

Đặc biệt là loại trò chơi thực lãng phí thời gian vô ích kia.

Hắc hắc………Thiên Nguyệt Triệt trộm cười, thì ra phụ hoàng cũng không phải vạn năng.

“Không cho phép.” Thiên Nguyệt Thần dùng thứ biểu cảm tự cho là vô cùng nghiêm túc ngăn cản cái miệng đang nhếch cao của Thiên Nguyệt Triệt nhà y. Nhưng y làm sao hiểu được nhóc con kia trời không sợ đất không sợ cớ gì phải nghe theo, “Thiên Nguyệt Triệt.”

Xoay người đem tiểu tử kia đặt ở dưới thân, đồng thời rất tốt bụng mà ném Tiểu Bạch ra ngoài. Tiểu Bạch đứng cạnh cửa buồn bực một lúc, cửa này có kết giới đương nhiên nó phá làm sao ra, đành ngoan ngoãn ngồi đó chờ đợi.

“Phụ hoàng, người rất nặng.” Dùng sức muốn đẩy đẩy nam nhân trên người vậy mà y chẳng xê dịch lấy một li, “Tránh ra.” Vẫn không ăn thua, Thiên Nguyệt Triệt đành không thèm chống cự nữa.

Thiên Nguyệt Thần chôn mặt vào sườn cổ Thiên Nguyệt Triệt, “Đây là…………hơi thở của kẻ khác.” Triệt nhi vậy mà để cho người lạ tới gần, thật nguy.

“Phụ hoàng có thể đã ngửi sai rồi.” Dùng cách nói ậm ờ, hắn mới không để cho người này dễ dàng ăn hiếp, có đôi khi đây chính là tư tưởng của những người đang yêu a.

“Ta cũng có cảm giác quen thuộc với hơi thở này.” Đúng vậy, cho dù tám phần là cảm giác linh khí xa lạ nhưng lại từ sâu bên trong, Thiên Nguyệt Thần cảm nhận ra thứ khí tức gần gũi vô cùng, “Là hơi thở của Triệt nhi.” Ánh mắt Thiên Nguyệt Thần sáng lên, loại hơi thở pha trộn giữa linh hồn Triệt nhi cùng Quang Minh thần tử, trong thiên hạ, kẻ sở hữu chỉ có thể là, “Tìm được phó hồn rồi.”

…..Phải, là phó hồn kia……..