Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 40: Thanh lọc

“Bệ hạ.” Dạ hành lễ, hình ảnh hiện tại của y quả thực quá khác so với cái người cùng thiếu niên tranh cãi tới gay gắt ban nãy.

“Đứng lên đi.” Thiên Nguyệt Thần nói.

“Vâng.” Dạ cùng Tiểu Hắc Hiệp đồng thời đứng dậy, cả hai lập tức bị cánh tay Thiên Nguyệt Thần choàng qua vai thiếu niên đứng kế bên thu hút.

“Bệ hạ……bệ hạ……” Tiền viện truyền đến một loạt tiếng vang lộn xộn, cả đống người chen chúc chạy qua thậm chí y còn nghe được cả những tiếng thở đầy kích động, rất nhanh thì xuất hiện đông đủ, “Cung nghênh bệ hạ trở về.”

Con ngươi Thiên Nguyệt Triệt băng lãnh, hắn không thích trở lại Ám Dạ tộc còn bởi lý do này đây, người chỗ này thực nhiệt tình quá.

Đặc biệt là mấy vị trưởng lão đang hồng cả viền mắt nhìn y.

“Bệ hạ, ngài rốt cuộc đã trở về.” Năm đó lúc họ tìm được bệ hạ, người hãy còn là một đứa nhỏ, bây giờ ….. cũng đã trưởng thành rồi.

“Ám Dạ tộc đã phiền mấy vị trưởng lão.” Thiên Nguyệt Thần nho nhã, lễ độ đáp lời, nhưng ngay lập tức y phát hiện tầm mắt bọn họ lúc này đã chuyển qua nhìn chằm chằm vào Thiên Nguyệt Triệt đứng sau lưng y, cứng ngắc một hồi y nói tiếp, “Con ta.” Thiên Nguyệt Thần giới thiệu, thực chất hắn rất muốn đáp,đây là người ta yêu.

Khổ nỗi, Thiên Nguyệt Thần nghĩ đến mấy vị trưởng lão tuổi cũng đã cao, tốt nhất không nên chịu sự đả kích, y đành phải lựa chọn giải pháp an toàn.

Nhi tử?

Ai nấy đều cực kỳ kinh ngạc, đứa nhỏ tóc đen, mắt đen này thực sự là con của bệ hạ sao.

Thực tế, bằng với linh lực cao thâm của những vị trưởng bối, họ thực sự cảm nhận được ám lực thuộc về dòng máu Ám Dạ trên người thiếu niên, chỉ là hình dáng người trước mắt lại thực giống với Tinh Linh hoàng, nếu trên cơ thể cậu có một tia linh lực của tộc Tinh Linh nữa thì giờ khắc này bọn họ chắc chắn sẽ nghi ngờ.

Thiên Nguyệt Thần cũng kiệm lời giải thích, y cảm thấy không mấy cần thiết đi.

“Mới rồi có chuyện gì xảy ra, tại sao hơi thở của mọi người lại có phần hỗn loạn?” Hệt như vừa đánh nhau.

“Không có……không có chuyện gì.” Chẳng những các trưởng lão lập tức phủ nhận mà mấy vị quý tộc đi cùng cũng lắc lắc theo.

Thiên Nguyệt Thần miễn cưỡng chấp nhận đáp án, nói, “Trẫm biết, cũng đã trăm năm trẫm không ra mặt, Ám Dạ tộc cũng không thái bình, sẽ có người nghi ngờ về trẫm, nếu như mọi người cảm thấy có ai đó vừa mắt, hợp lòng đủ sức tiếp nhận Ám Dạ chủ vị thì trẫm sẽ ngay lập tức nhường ngôi.” Chỉ vài câu ngắn ngủi đã nói ra tiếng lòng của cả đám người, trừ những trường lão biết rõ mọi việc còn một số những người khác không biết nguyên nhân quả nhiên đã nghĩ Nguyệt chủ không còn ở trong tộc, cảm giác bứt rứt, mới rồi còn có ý định lật đổ mấy trưởng lão này rồi lập nên một Nguyệt chủ mới kế nhiệm.

Bịphiền nhiễu quấn chân chẳng bằng mang theo Triệt nhi đi du sơn ngoạn thủy.

“Vi thần không dám.” Biết Nguyệt chủ trở về bình an, như vậy, tất cả mọi nỗi băn khoăn trong lòng đều biến mất.