Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 37: Quang Minh

Thiên Nguyệt Thần không dời tầm mắt khỏi đối phương, cũng không nói lời nào.

“Phụ hoành, không sao.” Thiên Nguyệt Triệt cầm tay y, “Nếu quả thật có ngày đó, phụ hoàng tương lai hãy giữ thánh linh châu, nó sẽ đưa linh hồn của ta đi đầu thai một lần nữa, phụ hoàng bảo vệ kiếp sau của ta không phải tốt lắm ư. Ta sẽ bảo tồn kí nhớ của kiếp này.” Thiên Nguyệt Triệt trêu ghẹo y.

“Ngươi biết mình đang nói cái gì không?” Y chẳng quản đám lệ quỷ này muốn tác quái với ai, y chỉ nghĩ cho bảo bối trong lòng.

“Đương nhiên biết.” Thiên Nguyệt Triệt ngửa đầu, nhìn đám linh hồn xung quanh, “Phụ hoàng, ta thực không cách nào tưởng tượng được năm đó nơi này bị tàn sát ra sao, tàn nhẫn tới độ nào.” Linh hồn hắn vốn là hồi sinh từ linh hồn tiền kiếp của Quang Minh thần tử – trước làm một vương tử Thần tộc, trời sinh hắn ở một địa vị rất cao, và ở một nơi rất xa cho nên ngàn vạn năm tâm tình băng lãnh, nay bởi vì sống lại mà đầy ắp cảm tình, “Huống chi còn cần chữa trị cho Đàn Thành nữa.”

Năm đó, vì hai khối huyết ngọc dẫn đến lịch sử vong quốc đẫm máu, khiến cho con người ta không cách nào tiếp thu, bằng ấy những toan tính âm mưu rốt cuộc hai khối huyết ngọc đó tiềm ẩn thứ linh lực gì.

Mấy năm trước đối phương cũng đã lấy được huyết ngọc, tại sao vẫn án binh bất động như thế – điểm này không riêng gì Thiên Nguyệt Triệt không hiểu mà Thiên Nguyệt Thần nghĩ mãi vẫn chưa thông.

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên cười, “Kiếp sau, phụ hoàng sẽ tìm ta chứ?”

Thiên Nguyệt thần dời tầm mắt, “Sẽ không.” Hai chữ hồi âm thật quả quyết nhưng Thiên Nguyệt Triệt, hắn hiểu.

Càng lúc quỷ hồn càng dồn tụ lại nhiều tại mép kết giới, những chú thuật ngăn cản theo đó cũng yếu dần đi. Nhìn nhóm người Liệt La Đặc trước mắt đang chiến đấu không ngừng, mà ngay cả Tiểu Bạch lẫn Thủ Điện Đồng cũng không ngoại lệ. Mắt thấy lệ quỷ phóng tới đông thêm, nụ cười của Thiên Nguyệt Triệt càng thêm điềm đạm, “Phụ hoàng, phải tìm ta.”

Vầng sáng ngũ sắc tràn ngập toàn thân Thiên Nguyệt Triệt.

Những viên dạ minh châu ngũ sắc phân tán khắp nơi cũng đồng loạt hưởng linh.

Ngũ châu gắn kết với ngũ hồn, như nghe được lệnh triệu tập cùng thoát tới.

“Thần tử điện hạ.” Năm linh hồn, năm loại màu sắc, vây xung quanh người nắm giữ thánh linh châu.

“Sự tùy hứng của ta lại làm liên lụy tới mấy vị rồi.” Thiên Nguyệt Triệt nói lời tạ lỗi. Vầng sáng thanh tịnh thuần túy của thánh linh châu càng lúc càng phát ra vầng sáng chói mắt, kéo theo khí đen dần bao phủ toàn thân Thiên Nguyệt Triệt.

“Nghe lời thần tử điện hạ phân phó.” Năm người trăm miệng một lời.

Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, “Nhờ các vị cho ta mượn linh lực của mình, Thiên Nguyệt Triệt vô cùng cảm kích.”

Năm linh hồn nhắm mắt lại, Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ – đồng loạt năm nguồn ánh sáng trực tiếp phóng ra xoay quanh Thiên Nguyệt Triệt, lấy thành linh châu làm trung tâm, khép thành một vòng tròn dần tụ lại xâm nhập vào cơ thể của thần chủ.

[Ánh sáng tinh thuần, tẩy trần vạn vật]