Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 35: Bí mật

Áng chừng khoảng một khắc sau, lúc Liệt La Đặc đang định ở phía trên bày biện đồ ăn thức uống thì Thủ Điện Đồng từ dưới vọt lên.

“Thế nào?” Thiên Nguyệt Triệt hỏi.

“Người ta bay a bay a, bay mãi, vậy mà không thấy cái gì.” Thủ Điện Đồng có phần buồn bực.

Sao có thể như vậy?Thiên Nguyệt Triệt nhìn Thiên Nguyệt Thần, thắc mắc.

“Đi xuống xem một chút, Triệt nhi thấy thế nào?” Bình thường, chỉ cần một ánh mắt của Thiên Nguyệt Triệt liếc qua thôi, Thiên Nguyệt Thần cũng đã có thể hiểu rõ đứa con đang suy nghĩ gì.

“Nhi thần cũng có ý đó.”

Mấy người họ đồng loạt nhảy vào trong, tốc độ rơi xuống tựa vũ bão.

“Tất cả chuẩn bị phòng hộ cho tốt.” Thiên Nguyệt Thần nhắc nhở.

“Rõ.”

Bởi vì tốc độ rơi quá nhanh, cho nên Địch Trạch và Liệt La Đặc bám mình trượt theo mặt trơn của vách tường, tránh cho những va đập ma sát không đáng có. La Tắc Nhĩ và Nặc Kiệt thì giao phó cho lão đại cùng lão nhị ghép thành từng đôi. Thủ Điện Đồng làm hoa tiêu xung phong đi trước nhất, dường như nàng rất hưởng thụ sự hun hút của loại độ sâu này.

Cảm tưởng thời gian đã trôi qua một đoạn rất dài, bên tai mãi chỉ toàn là âm thanh của gió.

Rốt cuộc, đầu mũi chân cũng chạm được tới mặt đất, đoàn người bấy giờ mới dừng lại thở dốc một hơi.

“Tiểu Triệt, bên này.” Thủ Điện Đồng dẫn đường. Nàng vốn là quỷ hồn cho nên đối với hơi thở của ma quỷ nàng so với bất kỳ ai cũng đều trội hơn về độ nhạy bén, “Ta chính là đi dọc con đường này này, nhưng mà gặp ngõ cụt.”

Nhóm người Thiên Nguyệt Triệt đuổi theo sau, quả nhiên như Thủ Điện Đồng nói, mới được một đoạn, đã không có lối thông.

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt lui về sau mấy bước.

Thiên Nguyệt Thần gật đầu, hướng lòng bàn tay về phía phần đá chặn, một luồng khí đen lưu động biến mọi thứ vỡ vụn thành bùn.

“Phụ hoàng, người nhìn.” Thiên Nguyệt Triệt kinh hãi kêu lên.

Đằng sau cửa đá là một cỗ quan tài màu đỏ, thứ màu sắc khiến cho người nhìn trong lòng không hề cảm thấy thoải mái.

“Đây là thứ gì vậy?” Nặc Kiệt vọt vào.

“Cẩn thận chướng khí.” Thiên Nguyệt Triệt đã chậm một bước, thân hình mập mạp của Nặc Kiệt bị kết giới đánh bật ra………đụngCốpmột tiếng vào bức tường đá góc cạnh.

“Tiểu điện hạ….” Nặc Kiệt mếu máo đứng lên, cánh tay do va chạm quá mạnh đã bị xước, còn rỉ máu,Đau ghê.

Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, “Tới đây.”

Nặc Kiệt vâng vâng dạ dạ chạy tới.

“La Tắc Nhĩ, làm phiền khanh.” Cũng may nơi này còn có một trị liệu sư.

“Vâng, điện hạ.” La Tắc Nhĩ kéo tay Nặc Kiệt qua, sử dụng quang hệ ma pháp tản ra, nhanh chóng ngưng tụ những vết xước, chớp mắt một cái cánh tay Nặc Kiệt đã hồi lại, khang kiện như lúc ban đầu.

“Cảm ơn……..cảm ơn……….” Nặc Kiệt cảm động rưng rưng.