Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 34: Câu đố

“Muốn chết.” Nữ tử nhả ra hai chứ, thân ảnh nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.

Liệt La Đặc phản xạ rất nhanh một chưởng đánh bay Địch Trạch, thân ảnh người nọ lơ lửng trên không va chúng nữ tử đang ẩn thân. Nữ tử nheo mắt lại, quả nhiên nàng đã nhìn mặt mà bắt hình dong………người này, “Ngươi rốt cuộc là ai?” mà ngay cả hắn cũng cao tay hơn nàng một bậc chứ đừng nói đến Thiên Nguyệt Thần và Thiên Nguyệt Triệt.

Nữ tử tự biết bản thân chẳng đáng để so.

“Ta chỉ là một ngự trù nho nhỏ.” Liệt La Đặc khiêm tốn đứng lên.

“Hừ.” Nữ tử lạnh giọng, “Lên” Lùi lại một bước để những bóng trắng phía sau theo lệnh xông lên.

“Tình yêu, ta tới giúp ngươi.” Ai đó vừa bị mang ra làm khiên lăn lộn trên trời dưới đất, còn chưa kịp để cho Liệt La Đặc ra mặt đã lại xông xáo gia nhập đội hình. Võ công thì không có nhưng sự lộn xộn của y thì vượt quá tưởng tượng của người thường, cũng phải công nhận nãy giờ căn bản cũng chẳng thấy y bị thương.

Liệt La Đặc cũng không phải là tên ngốc, nhìn phản ứng của Địch Trạch hắn nheo mắt lại, tự khẳng định bản thân bị lừa. Nam nhân này căn bản không xứng với hai chữthường nhân.

“Địch Trạch.” Hất gạt đám nữ tử áo trắng sang một bên, Liệt La Đặc tức giận nhào về phía ai kia mà đánh,Tên chết tiệt, vậy mà cũng dám lừa gạt mình.

Dù nhu thắng cương, chăn lại quả đấm của Liệt La Đặc, Địch Trạch cũng không quên sờ mó ăn hôi một chút người trong lòng, “Cảm động quá sao?”

“Đồ chết tiệt.” Rút tay lại, vốn định tung thêm một quyền nữa, nhưng phía sau những bóng trắng đó vẫn đeo bám không rời. Liệt La Đặc cảm thấy thực phiền, dứt khoát khởi động linh lực của mộc linh châu. Mặt đất bằng phẳng thêm một lần nữa dâng tầng cây xanh, vươn đến chạm trời, vây quanh những nữ tử áo trắng, các nàng bay cao tới đâu, cây cũng đua tới đó.

Nữ tử nhìn ra tình huống trắc trở, thân ảnh chạy tới trung tâm bãi tha ma, quỳ một chân xuống đất, “Thỉnh chủ nhân hỗ trợ.”

Lời nói vừa dứt, động tác của Liệt La Đặc cùng Địch Trạch cũng ngưng lại.

Tia sáng màu đỏ lại một lần nữa ửng lên, chờ cho đến khi sáng lóa tới chói mắt, thâm nhập vào trong thân thể nữ tử, chúng quỷ hồn xung quanh chợt tru rống lên, giống như là có lại sinh mệnh.

Nghe thấy âm thanh đó, lòng người bất giác run rẩy.

“Lên.” Nữ tử đứng dậy, ánh mắt huyết hồng, tựa như đã biến đổi thành một người khác. Mới rồi trên người nàng có mang hơi thở nhân loại, giờ phút này lại lạnh lẽo như một thân xác rỗng khô.

“Mọi người cẩn thận.” Thiên Nguyệt Thần cảnh giác nói, “Cô ta bị ám thân.”