Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 33: Đột biến

Con ngươi Thiên Nguyệt Triệt trầm xuống, không đợi Thiên Nguyệt Thần tự mình ra tay, sự tức giận trong lòng hắn đã kích khởi Âm Dương kiếm bên hông phóng thích.

Âm Dương kiếm được thể hóa từ hồn phách của Âm Dương đảo chủ, linh tính giữa kiếm và người tương thông với nhau. Tâm tình chủ nhân tự nhiên sẽ kéo theo tâm tình của bọn chúng.

“Âm Dương, trở lại.” Thiên Nguyệt Triệt lạnh mặt kêu lên. Hắn chẳng sợ để cho kẻ khác biết chuyện giữa hắn và Thiên Nguyệt Thần, cũng không thèm để tâm cả thiên hạ này sẽ nhận thức ra sao. Nhưng là, ai cũng không được phép đem mối liên hệ đó ra để đùa giỡn.

Âm Dương kiếm ngập ngừng trong chốc lát, rồi cùng không cam lòng mà trở lại bên người chủ nhân. Thời điểm bị vây trói linh hồn nơi đảo nhỏ, Âm Dương vốn là quỷ vương, lúc này những thứ cô hồn dã quỷ nhốn nháo kia, bọn chúng tự nhiên không để vào mắt.

“Chờ giải quyết xong nữ nhân không biết xấu hổ kia thì đám cô hồn dã quỷ này tự khắc sẽ ban cho các ngươi làm bữa ăn tối.” Thanh âm Thiên Nguyệt Triệt trầm xuống, hơi thở vốn bình lặng quanh thân đột nhiên khuấy động lên, hơn nữa tốc độ biến hóa nhanh tới choáng váng, vượt qua tưởng tượng của Thiên Nguyệt Thần.

“Triệt nhi, không thể.” Lời nói phát ra đã không còn kịp rồi.

Đôi con ngươi màu đen đổi sang màu máu, ám lực từ dòng máu Ám Dạ đã phá tan kìm kẹp, lưu chảy khắp trong cơ thể mảnh mai. Linh lực của Quang Minh thần tử hoàn toàn bị chế trụ.

Triển Nguyệt Triệt vươn tay, Âm Dương kiếm trở lại trong tầm nắm, Thiên Nguyệt Triệt cười lạnh, nói, “Ngươi tốt nhất nên một đao mà giải quyết thân thể của phụ hoàng ta đi, nếu không, hắn xước chỗ nào, bổn điện hạ liền ở trên người ngươi vẽ lên gấp mười lần đấy.”

“Ngươi……..” Nét âm trầm biến hóa đó quả thực dọa sợ nữ tử. Ngay cả Liệt La Đặc cũng lần đầu nhìn thấy sự giận dữ đó luôn.

Nặc Kiệt co cổ lại, hắn tự cảm thấy, tiểu điện hạ nếu như phát uy, kẻ thứ nhất ra tay tùng xẻo đảm bảo chính là hắn.

Len lén, len lén núp sau lưng nữ tử, Nặc Kiệt vươn tay sờ sờ cổ mình, xác nhận nó vẫn còn đó, cẩn thận một chút vẫn hơn.

“Đi ra.” Nữ tử lôi cái đống trốn sau lưng mình đạp ra, “Ngươi lên.”

“Ta…ta…không dám…..” Nặc Kiệt càng cố sức lui về phía sau,Hắn thực sự không có gan a.

“Không dám?” Thanh âm nữ tử nhất thời mềm xuống, “Ngươi không phải là yêu thích ta sao? Tới, ngươi giết hắn đi, chứng mình tình yêu đó nhiều như thế nào.” Nữ Tử ấn đôi môi trên má Nặc Kiệt chừng ba giây thì bị y đẩy vội ra, “Tiểu điện hạ, nô tài không chơi nữa.”

Sau đó thì chớp nhoáng lách qua phía nữ tử thuận thế đoạt lấy thân thể Thiên Nguyệt Thần rồi chạy về phía Thiên Nguyệt Triệt bên kia.

Một khắc biến hóa này đừng nói là nữ tử kia chưa kịp phản ứng, đến Liệt La Đặc bọn họ cũng chẳng khá hơn.