Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 31: Cổ mộ

Ban đầu, hắn đã từng hoài nghi giữa Đàn Thành và Thánh Linh quốc có một mối liên hệ rất khó giải thích. Hôm nay được Thiên Nguyệt Thần nhắc nhở một câu, mối ngờ vực trong lòng Thiên Nguyệt Triệt lại càng thêm lớn.

Vì sao những bạch y nữ tử kia muốn cứu Đàn Thành?

Tuy phụ hoàng nói, bọn họ không có khả năng đả thương Đàn Thành nhưng chắc chắn họ phải có mục đích?

Quay cuồng trong những dấu hỏi liên miên, Thiên Nguyệt Triệt trong lòng có chút rối rắm tựa như mấy câu hỏi lộn kiểu mặc quần áo cái nào trước cái nào sau, cái nào trái cái nào phải vậy.

Đột nhiên, có một sự đụng chạm ấm áp truyền đến tâm trí. Là Thiên Nguyệt Thần cúi xuống hôn lên gò má người ta.

“Phụ ……. Phụ hoàng?” Mỗi lần thân mật, Thiên Nguyệt Triệt đều không chịu được mà đỏ mặt ngượng ngùng. Rõ ràng bản chất da mặt đứa bé này dày lắm nhưng chẳng hiểu sao cứ lúng ta lúng túng trước mặt Thiên Nguyệt Thần.

“Triệt nhi chớ nghĩ quá xa.” Thiên Nguyệt Thần cười ôn nhu. “Không phải đã nói với ngươi rồi sao? Cái đầu nhỏ như vậy, đừng chứa quá nhiều đồ, có rất nhiều chuyện đến đầu cầu là sẽ thẳng hết, Triệt nhi chẳng nghĩ nó sẽ tự thông, Triệt nhi mà càng nghĩ nó sẽ càng khó hiểu.”

Thiên Nguyệt Triệt liếc Thiên Nguyệt Thần một cái, có vài việc không phải dễ dàng như lời nói vậy đâu, “Phụ hoàng, ta với ngươi rất là bất đồng.” Thiên Nguyệt Triệt giơ ngón tay ra đếm đếm, “Trước hết, lúc ta còn là một con người bình thường, phụ hoàng đã được sinh ra, được bồi dưỡng trở thành hoàng đế cho nên không hoàn toàn hiểu, làm một kẻ thấp bé đồng nghĩa với việc phải luôn luôn suy tính. Thứ hai, sau khi ta tới đây, có một thân phận mới, làm hoàng tử của người, vốn đã muốn trốn trong bụng mẫu thân sống cho yên ổn ngươi lại lấy đao mổ bụng nàng ép ta chui ra, ta đương nhiên sợ a, sợ một lúc nào đó người này sẽ mang ta đi giết, chúng ta lại thêm một sự khác biệt trong suy nghĩ nữa. Cuối cùng, khi trở thành người phụ hoàng thương ta lại càng thêm sợ, khi đó ta còn nhỏ, sợ đến lúc người nổi sắc tâm a.” Nhìn tiểu hài tử tuôn một tràng dài lý luận, Thiên Nguyệt Thần dở khóc dở cười.

Hai người vẫn đuổi theo phía sau, duy trì khoảng cách tương đối tốt, nhưng trong nháy mắt……………đã lại không thấy bọn họ đâu.

“Phụ hoàng?” Thiên Nguyệt Triệt dui dụi mắt, hắn không nhìn lầm chứ?

“Đúng là đã biến mất.” Thiên Nguyệt Thần để Thiên Nguyệt Triệt xuống, đứng giữa rừng cây nghi hoặc nhìn quanh.

“Không.” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, thái độ vô cùng kiên định, “Phụ hoàng, trừ khi là tạo dựng không gian ma pháp, nếu không, không thể vô duyên vô cớ mà không nhìn thấy người. Triệt nhi cam chắc các nàng không biết ma pháp, cho nên sẽ sử dụng thủ thuật để che mắt chúng ta.”

“Là ẩn nhẫn?” Thiên Nguyệt Thần nói.

“Đúng, rất có thể.” Ẩn nhẫn hay còn gọi là thuật ẩn thân, “Phụ hoàng có thể dùng kết giới hắc ám vây trụ nơi này chứ?”

“Chuyện đó có khó khăn gì?” Thiên Nguyệt Thần ngạo khí bất phàm. Hai tay ngưng tụ ám lực từ Ám Dạ minh châu, sau đó tung chúng lên cao, nháy mắt bầu trời vốn trong xanh phút chốc mây đen giăng kín, phàm là mắt thường chỉ có thể thấy không gian chìm trong bóng tối đen đặc.

Thiên Nguyệt Triệt biết, bên trong kết giới hắc ám, người bình thường không thể nhìn thấy xung quanh.

Đúng ra, trong tình huống này sử dụng ma pháp ánh sáng lấy bản thân làm đèn sẽ là tốt nhất nhưng phụ hoàng đã nói, một khi hắn sử dụng linh lực thì ám lực trong dòng máu Ám Dạ cũng sẽ sôi sục lên. Vì không muốn làm cho người kia phải lo lắng, Thiên Nguyệt Triệt đành thả Thủ Điện Đồng từ trong Tạp Cơ Tư ra. Trên trán của cô nàng có khảm đá dạ quang Kiệt Tắc Nhĩ, loại đá Kiệt Tắc Nhĩ này cũng ẩn chứa ma pháp quang hệ cho nên thật sự là một lựa chọn tối ưu.