Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 30: Gặp nhau

Đám lệ quỷ hùng hổ kia cũng không phải thứ ngu xuẩn. Bọn chúng cảm giác được sự chênh lệch mạnh yếu hiện thời cho nên ở một khắc lúc Thiên Nguyệt Thần xuất hiện thì đã đều nhất loạt bỏ trốn.

Nhưng còn…………lão đại và lão nhị thì chịu đủ đả kích. Vốn còn đang tưởng bản thân sắp sửa trở thành món mồi cho oán linh ai ngờ chỉ trong chớp mắt những thứ kia bỗng hóa thành hư ảo.

May…….. Thật đáng sợ………..Người đàn ông này thật khủng khiếp…..

Ôm Thiên Nguyệt Triệt trong lòng, y đảo mắt khắp cung quanh. Ánh mắt lạnh lùng liếc tới lão đại và lão nhị đang run lật bật ở dưới đất,Hai thứ này sao lại xuất hiện ở đây?

Bên ngoài, trấn nhỏ hoang vu không còn giống như mấy khắc trước, mọi thứ đã trở về nguyên trạng, mặt đất là tro bụi tung bay, trên đường cái nào có bóng người. Hiển nhiên nó thực sự là một thị trấn chết.

“Phụ hoàng, sao người lại có mặt ở chỗ này?” Thiên Nguyệt Triệt đã khôi phục lại tinh thần, nhận thức rõ đây không phải là một giấc mộng.

“Kim Mang thần kiếm trên người ta cảm ứng được tình huống bên này, ta không yên lòng.” Đâu chỉ đơn giản như ba chữ không yên lòng, phải nói là tim gan đầu óc cứ nhảy loạn hết cả lên.

“Kim Mang thần kiếm?” Đúng nha, Thiên Nguyệt Triệt đã hiểu, nhưng mà, “Phụ hoàng, hình dạng này?” Đây không phải là thực thể, “Phụ hoàng, người xuất hồn ư?”

“Bọn ta bị nhốt ở trong một căn phòng đá, ta chỉ có thể xuất hồn mới tới được bên ngươi.” Vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn đang dần hồi sắc, mới chỉ chớp mắt trước đấy thôi, tiểu hài tử này còn trắng bệnh tới dọa y hoảng loạn. Linh lực của Quang Minh thần tử trên người hắn tiêu thất nhanh hơn so với những gì y dự liệu. Nếu như chậm thêm một bước, nói không chừng linh hồn của Triệt nhi………

“Phụ hoàng, trên người ta có thánh linh châu mà.” Cho dù không còn linh lực của Quang Minh thần tử thì chỉ bằng linh hồn của hắn, thánh linh châu cũng sẽ vĩnh viễn bảo vệ chủ nhân của mình.

“Phụ hoàng, trước tiên nói cho ta biết sơ qua tình hình bên kia đi.” Hai người tìm một chỗ ngồi tạm xuống. Thiên Nguyệt Triệt từ trong Tạp Cơ Tư thả Thủ Điện Đồng, Tiểu Bạch cùng gấu cưng bảo bối ra, để chúng đi dò xét tình hình bên ngoài một chút, đồng thời dẫn cả lão đại và lão nhị đi theo.

“Sau khi Triệt nhi rời khỏi, bọn ta liền lâm vào trạng thái hôn mê…” Thiên Nguyệt Thần một bên dùng ám lực của mình trấn áp dòng máu Ám Dạ trong người hài tử, một bên đem chuyện kể ra, “Triệt nhi cảm thấy thế nào?”

Do ám lực của dòng máu Ám Dạ bị áp xuống nên linh lực được ổn định hơn.

Thiên Nguyệt Triệt thử điều tức, “Ưm, ta cảm giác được sức lực đang trở về.”

“Đây chỉ là phương thức tạm thời, nếu như muốn tách được hai loại ám lực và linh lực này ra thì Triệt nhi phải trở về tộc Ám Dạ.” Thiên Nguyệt Thần đem Thiên Nguyệt Triệt ấp vào trong lồng ngực, tỉ mỉ lau đi cái trán nhỏ đã ướt mồ hồi.

“Hồi Ám Dạ tộc?” Nếu là lúc trước, Thiên Nguyệt Triệt sẽ thực cao hứng, nhưng hôm nay sau khi đã tiếp xúc qua với hai vị huynh đệ chính gốc kia, thần sắc tiếp nhận của Thiên Nguyệt Triệt có chút không được dễ chịu gì cho cam.