Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 29: Nguy hiểm

Kim quang: ánh sáng vàng, tia sáng vàng.

Cùng lúc đó, lão đại và lão nhị đã ngấu nghiến vồ lấy thức ăn.

“Đừng ăn.” Hai tay Thiên Nguyệt Triệt vung lên, thức ăn trên tay lão đại và lão nhị đều rớt xuống. Quán trọ nhất thời dâng lên một loại không khí quỷ dị, mọi hoạt động đều tạm ngừng. Những đôi mắt màu tro ánh lên sát khí nhìn về phía bàn của Thiên Nguyệt Triệt.

“Đại ca………..đây là?” Lão nhị vẻ mặt tủi thân, còn đang định nhặt lại thì đầu ngón tay Thiên Nguyệt Triệt đã phát ra kim quang bao phủ toàn bộ thức ăn. Đợi cho đến khi lão nhị nhìn lại, mọi thứ đã biến thành nào là xương trắng, bùn cát, còn có cả sâu lông.

Á……

Lão đại ôm bụng nôn thốc nôn tháo, còn lão nhị thì nhìn đống đồ lão đại phun ra trên mặt đất, lựa chọn một cách thức tiếp nhận cực kì thông minh, trực tiếp ngã xuống ngất xỉu luôn.

“Lão nhị………”

Thiên Nguyệt Triệt nhíu mày, chỉ là những thứ đồ ngụy trang đơn giản như vậy mà tại sao ngay từ đầu hắn không có nhìn thấu? Chẳng lẽ nguồn cơn là do thần lực của Quang minh thần tử đang dần bị tiêu thất hay sao?

Quang hệ ma pháp quanh người Thiên Nguyệt Triệt bắt đầu lan tỏa. Vòng sáng quét qua đâu là nơi đó trở lại thực cảnh. Quán trọ biến thành một nơi phủ đầy tro bụi, mạng nhện và côn trùng, thậm chí chúng còn đang kéo tơ. Thiên Nguyệt Triệt không biết phải gọi nơi này là gì vì nó thực giống với một nghĩa trang.

Thực sự, nãy giờ đâu có người nào. Thoáng cái, những thứ mấy phút trước được gọi là người cũng bắt đầu biến hóa. Thứ âm thanh nhộn nhạo vang lên, quang hệ ma pháp càn quét qua khiến cho những linh hồn đó bị tác động, bộ dáng chỉnh tề ban đầu dần xõa tung xuống, ánh mắt bọn họ……..không, không, không, thứ đó kẻ còn kẻ mất, tay gãy, chân lung lay, thậm chí có thêm những vệt loang lổ đỏ như máu, rồi chúng nhất loạt đều phát ra một luồng khí đen quanh thân.

Đây là………..

Thiên Nguyệt Triệt thực muốn sự muốn nôn.

Đằng chuôi của Âm Dương kiếm chấn động bởi linh hồn nương náu trong đó như đang xác nhận hộ Thiên Nguyệt Triệt rằng những người này chính là đồng bào của cô.

Nhưng mà………Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, “Bọn họ khác cô, đã biến thành lệ quỷ rồi.”

Phải, tà khí của bọn họ vô cùng đậm đặc, lúc chết hẳn là tích tụ oán khí quá nhiều. Cho dù là linh hồn, sống vất vưởng ở nhân gian quá lâu cũng sẽ dần dần quên đi bản thể, mà vô tình biến thành lệ quỷ, huống chi bọn họ còn bị bó buộc tại nơi đây.

Trong lúc Thiên Nguyệt Triệt còn bận suy nghĩ thì những oán linh kia đã muốn xông qua, giương nanh giương vuốt.

“Chạy mau.” Thiên Nguyệt Triệt lớn tiếng hét, căn phòng này tà khí quá mạnh, nếu bị tuột lại, cả ba sẽ lạc mất nhau.

“Dạ, đại ca.” Lão đại khiêng lão nhị nhanh chân chạy ra bên ngoài.