Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 28: Trấn nhỏ

Không hiểu những tên thái giám khác có thể nổi lên dục vọng hay không, chứ Nặc tổng quản của chúng ta thì đúng thật là không chút nào giống với người bình thường. Hai mắt chăm chú nhìn vào nữ tử: “Là thật.”

Cặp mắt sạch sẽ không hề bị ô nhiễm, Thiên Nguyệt Triệt đã từng nói, Nặc Kiệt đẹp nhất chính là tấm lòng không dễ gì lay chuyển.

Chỉ cần là nữ nhân, ai cũng sẽ thích nghe mình được nam nhân ca ngợi, cho dùnam nhânnày là một thái giám.

Có lẽ, ở trong mắt các nàng, chinh phục được một nam nhân bình thường so với chinh phục được một người đặc biệt như y càng đáng để kiêu ngạo hơn.

Hai người dừng lại nghỉ ở một quán trà ven đường, ăn một ít điểm tâm, sau đó rời đi.

Không bao lâu sau, trước mắt Nặc Kiệt là một mảnh hoang vu thê thảm. Hắn trời sinh nhát gan, lại cảm thấy nơi này nồng đậm tử khí hòa quyện với mùi máu tươi, “Đây……đây là nơi nào?”

Nữ tử dường như không nghĩ tới, kẻ mà mới lúc trước còn gan dạ từ trong tay Thiên Nguyệt Triệt cứu mình ra, giờ khắc này lại nhát gan như vậy, lập tức cảm thấy những hành động kia có phần toan tính.

Lại nghe Nặc Kiệt hỏi đến họ đang ở nơi nào, nữ tử liền trầm mặc, “Nhà của ta.”

Gương mặt vốn mỹ lệ động lòng người giờ phút này lại hiện lên vẻ bi thương. Nặc Kiệt chưa từng thấy nữ tử lộ ra dáng vẻ đó, nên cũng chẳng biết làm sao, hắn vẫn cứ nghĩ mãi không rõ, nơi nữ tử sống sẽ như thế nào đây.

“Đi thôi.” Nữ tử kéo Nặc Kiệt bước đi. Vốn họ còn đang đứng dưới mặt đất vậy mà thoắt cái đột nhiên bay lên trời, với một tốc độ cực nhanh khiến cho Nặc Kiệt cảm thấy như bị ném đi vậy.

Chờ cho tới khi trở lại mặt đất một lần nữa, thì cảnh trước mắt họ đã thay thế bằng mấy căn nhà cũ kĩ.

“Đây là đâu?” Mặc dù phòng ốc đã cũ sờn, rách nát nhưng lại khiến Nặc Kiệt nổi lên tầng tầng da gà, hắn cảm thấy xung quanh vô cùng quỷ dị.

“Bên trong một vùng đất đã bị diệt vong.” Nữ tử nói, “Cũng là quê nhà của ta, Thánh Linh quốc.”

……….

Đi qua cánh cửa dẫn vào Thánh Linh quốc, lão đại và lão nhị cũng trở nên mù đường, Thiên Nguyệt Triệt dùng thần thức bao quát một lát, vẫn không lý giải được sự kì quái của nơi này, thậm chí………chạm cũng không tới biên giới. Nhưng cũng không phải là không thu hoạch được gì. Có một chỗ phản ứng với thức thần của Thiên Nguyệt Triệt, ở đó có hơi thở khác biệt với những phần còn lại của khu rừng