Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 25: Vật ngu ngốc

Thiên Nguyệt Triệt rùng mình một cái, có lẽ nơi này không hề giống như vẻ ngoài tĩnh lặng của nó. Con người trong suốt bắt đầu sắc bén dần lên, khẽ nheo lại. Thiên Nguyệt Triệt nhìn khắp bốn phía, không thấy có bất cứ nơi nào kỳ quái, mọi thứ giống với ban đầu như đúc, chỉ là hoàn toàn không có dấu vết của những gì đã xảy ra.

Đây là gì vậy?

Thiên Nguyệt Triệt mặc dù là Quang Minh thần tử chuyển thế, nhưng cũng không phải là tiên tri. Trên cái thế giới này, không có cái gì gọi là thần hết, Quang Minh thần tử cũng không phải là chỗ nào cũng rõ như lòng bàn tay, chẳng qua chỉ là không cùng một dòng tộc với con người.

Đang muốn hỏi linh hồn trú trong chuôi của Âm Dương kiếm một chút thì Thiên Nguyệt Triệt cảm giác thấy hình như chuôi kiếm trong tay mình đang run rẩy.

Đây là……Sợ?

Thiên Nguyệt Triệt biết linh hồn kia đang sợ hãi, nhưng thứ gì có thể khiến cho nó phải khiếp đảm đến như vậy?

“Làm sao vậy?” Trong lòng dấy lên nghi ngờ, Thiên Nguyệt Triệt dùng thần thức không âm không động truyền câu hỏi vào chuôi kiếm. Âm Dương kiếm không chỉ đơn thuần là vật trang sức đeo bên người của Thiên Nguyệt Triệt mà bản thân nó cũng có linh hồn, là một thanh kiếm có linh tính, đương nhiên có thể cùng chủ nhân trò chuyện.

Chẳng qua là thần thức truyền đi đã lâu mà cái linh hồn kia cũng không có đáp lại.

Thiên Nguyệt Triệt có chút lo lắng cho Thiên Nguyệt Thần bọn họ, mặc dù hắn biết nam nhân kia có đủ bản lĩnh để ứng phó với hết thảy biến cố trong thiên hạ nhưng là tâm hắn, không nhịn được khẩn trương.

Sự kiên nhẫn của Thiên Nguyệt Triệt phải được gắn với hai từ ít ỏi, chỉ những thời điểm ở cạnh Thiên Nguyệt Thần mới xem như là có mà thôi, còn lúc này đây có thể Thiên Nguyệt Thần đang gặp bất lợi, hiển nhiên hắn làm gì còn tâm trí đâu để mà chờ với đợi.

Trong lòng căng như dây đàn, Thiên Nguyệt Triệt vô thanh vô thức xuất ra toàn lực kiếm tìm bốn phía.

“Khoan đã….” Thật may, linh hồn kia rốt cuộc đã đáp lại, nó cảm ứng được sự ấm áp từ thần thức tản ra mà gan cũng lớn hơn, “Khoan đã…..”

Thanh âm vẫn còn chút run rẩy.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Tôi cảm giác được những luồn hơi thở quen thuộc, bao quanh khu rừng này.” Mà chúng cũng chính là thứ kinh khủng nhất nàng từng trải nghiệm.

“Hơi thở quen thuộc?” Thiên Nguyệt Triệt có chút mờ mịt, linh hồn này có thể cảm ứng được mà chính hắn lại không có cảm giác gì ư?