Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 24: Khàn khàn

Thiên Nguyệt Triệt ngồi trên tảng đá bên đầm nước, chờ Thủ Điện Đồng đem Âm Dương kiếm tìm ra. Có thể do chờ đợi khiến Thiên Nguyệt Triệt cảm thấy mệt mỏi, ánh mắt nặng trĩu, dạo gần đây cũng hay cảm thấy như vậy. Nhìn phiến đã vừa lớn lại vừa sạch cho nên hắn không nhịn được nữa, dứt khoát nằm hẳn xuống.

Mi mắt khép dần khép dần – ngủ gật.

Rừng rậm bốn phía yên lặng vốn là vậy, hết thảy đang thay hình đổi dạng, mọi thứ rất mơ hồ, tầm mắt Thiên Nguyệt Triệt lúc này căn bản nhìn không rõ.

Thủ Điện Đồng theo Âm Dương kiếm chìm xuống đầm nước kia. Càng xuống mọi thứ càng bị bóp méo, mặt nước xanh lam biến thành nước bùn, rất nhanh nước bùn lại chuyển thành đầm lầy, keo dính, Thủ Điện Đồng ở bên trong giãy giua, thế nào cũng không thoát ra được, mà Âm Dương kiếm cứ thẳng tặp cắm trong đầm.

Thiên Nguyệt Triệt ngủ rất ngon, khóe môi cong lên đầy đặn, còn khẽ nhả vệt nước miếng trong suốt, bộ dáng một tiểu thiếu gia đang chìm trong mộng đẹp.

Đột nhiên, một đôi tay trắng nõn, sờ lên gương mặt tinh sảo. Thứ đó chỉ có tay, lại nhìn không rõ vật chủ, dần dần, lại thêm một đôi tay khác, tất cả đều rất trắng. Mà nhìn kĩ lại, căn bản không phải là ngón tay trắng nõn mà là trắng xương, thứ kia mềm mềm là da thịt mục nát còn xót lại.

Nhất thời khiến cho người thấy cảm giác muốn nôn hết một trận. Quần quần áo áo nổi hết cả gai.

Linh hồn thơm quá a– Tiếng cảm thánh từ một âm thanh già nua.

Linh hồn … Linh hồn … Đây là linh hồn … –Tựa như là tiếng nuốt nước bọt đầy thèm khát.

Những khớp xương xoa lên khuôn mặt nhỏ nhắn ngày một nhiều, sờ soạng một hồi, đột nhiên cảm thấy có điểm không đúng lắm. Mặt người làm sao có thể không phập phồng mà lại bóng loáng một mảnh.

Trúng kế!– Đám xương trắng muốn rút tay lại nhưng không thể. Chỉ thấy hài tử vốn đang nhắm mắt ngủ say, từ từ mở mắt, đôi con ngươi đen nhánh, trong vắt, ánh nhìn lóe lên lóe lên giống hệt như là vầng sáng của thần tiên.

“Mấy vị thật hăng hái.” Thanh âm non nớt, còn mang theo dư vị của thiếu niên. Một tầng hơi mỏng sáng ngời bao lấy thân thể thiếu niên. Đây chính là kết giới mà Thiên Nguyệt Triệt tự mình giăng ra để ngăn cách tiếp xúc với ngoại giới.

“Ngươi hạ kết giới.” Tiếng nói phát ra thêm vài phần bối rối, xem chừng mấy thứ bạch cốt này cũng không có ngu, Thiên Nguyệt Thần thầm nghĩ.

“Ngươi thế mà cũng tạo được kết giới?” Dường như thứ nọ vô cùng bất ngờ, cũng vô cùng bất mãn.

Thiên Nguyệt Triệt cười một tiếng, “Ta có từng nói sẽ không tạo kết giới sao?” Âm thanh mềm nhũn hỏi ngược lại, mang theo một chút dụ người, tâm ai nghe thấy cư nhiên cũng sẽ bị giọng điệu này làm cho ngọt tràn xuống tận họng.