Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 23: Bạo động

Trốn trong Tạp Tư Cơ, Tiểu Bạch đang ngủ say, Thiên Nguyệt Thần có sát khí cuồn cuộn đến mấy căn bản cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nó, cùng lắm là hắt hơi một cái thôi. Chỉ tội cho người qua đường, nhìn rồi lại thầm đồng cảm với Thiên Nguyệt Triệt,Tiểu hài tử này chắc sẽ không tránh khỏi bị nam nhân kialàma.

Cảm nhận được ánh mắt khác thường từ bốn phía xung quanh, Thiên Nguyệt Thần lần đầu tiên trong đời cảm thấy rất buồn bực, lại nhìn nhi tử trong tay, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng giương giương nụ cười, nam nhân ngẩn ra một khắc, tia sáng tà ác chợt lóe lên. Thiên Nguyệt Triệt thầm kêu không tốt, không kịp chữa cháy nữa rồi.

Trước mặt bàn dân thiên hạ, y ôm lấy thắt lưng Thiên Nguyệt Triệt, hết hôn rồi mút, cắn cho cái miệng nhỏ nhắn kia, sưng đỏ cả lên.

“Phụ … phụ hoàng… tỉnh táo…” Những âm thanh còn lại chỉ còn nước bị nuốt trọn, Thiên Nguyệt Triệt cũng không kêu lên nữa, mà buông tha, cảm nhận nam nhân mang đến cho mình những rung động khó nói.

“Bệ hạ thật lãng mạn quá đi.” Địch Trạch ở bên nhịn không được khẽ liếc Liệt La Đặc rồi tới bờ môi người kia, nghĩ thầm, nếu như lúc này, hắn cũng không kiêng nể đè ai đó ra hôn, thì sẽ thế nào.

Liệt La Đặc thân thể cứng đờ, ý nghĩ của tên kia làm sao qua nổi mắt hắn?

Tay trái siết chặt thành nắm đấm, hung hăng trợn mắt nhìn Địch Trạch nói, “Nếu ngươi dám, lão tử sẽ dùng một quyền đánh bay ngươi.” Lạnh giọng ‘Hứ’ thêm một tiếng, trước phải trách cái tên luôn không an phận này đã, sau mới kiến nghị chủ tử với bệ hạ nhà mình còn vô tình dạy hắn thêm hư.

Địch Trạch nghĩ thì vẫn cứ tiếp tục nghĩ, nhưng quả đấm của Liệt La Đặc cũng không phải giỡn chơi. Linh lực của Mộc linh thần tướng khôi phục rồi, một cước thôi nếu không đấm hắn bay về tới cuối chân trời thì mới là lạ. Tâm tư nhỏ bé đành nuốt nước miếng ực ực, nhịn, quyết tâm nhịn.

Ở một bên khác, y liệu sư La Tắc Nhĩ lại cảm thấy thập phần thú vị, nhìn chăm chú Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt hôn nhau, trên môi nở nụ cười tươi rói,Thật đúng là bệ hạ cũng bốc đồng theo tiểu điện hạ rồi.

Địch Trạch đột nhiên nheo nheo mắt, mặc dù vẫn cùng Liệt La Đặc đùa giỡn linh tinh nhưng xúc giác thì luôn luôn nhạy bén.

Phát giác có ánh nhìn chăm chú tập trung vào mình, La Tắc Nhĩ quay đầu lại khiêu mi, nhìn Địch Trạch. Ánh mắt cả hai âm thầm ẩn chứa ý tứ mà chỉ riêng bản thân họ mới biết.

Lễ hội mặt nạ ban đêm của Khả Hãn Nặc quốc sẽ thú vị lắm đây.

Đêm đến, tại một khoảng sân rộng lớn nơi đình viện của một quý tộc nào đó lễ hội được cử hành. Nam nam, nữ nữ, người người, nhà nhà đều mang mặt nạ, tìm kiếm một nửa yêu thương cũng có những đôi tình đầu hợp ý, kết chung sợi chỉ tơ hồng, mang ra so sánh cũng chẳng khác ngày hội tương thân là mấy, ít nhất trong mắt Thiên Nguyệt Triệt là như vậy.

Mấy người họ đứng ở một bên, gần với lửa hội, không khí cũng theo những vệt lửa lên lên xuống xuống mà dâng cao, tâm tình không kém phần hưng phấn.

“Triệt nhi có muốn thử chơi không?” Biết rõ tính cách hài tử nhà mình, Thiên Nguyệt Thần cưng chiều hỏi.