Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 20: Sắc đẹp

Một đội thi vệ xông ào vào yến hội nơi đại sảnh.

Nhớ lại mới mấy bữa trước đụng độ đám hải tặc, sự hoảng loạn từ tận sâu trong kí ức của những người tham gia yến hội vẫn còn nguyên đó, đang yên đang lành thấy một màn như vậy sợ tới mức người kéo ta túm dàn tản loạn cả ra. Người xuất hiện dẫn đầu đoàn vệ binh là tổng quản mập mạp, Nặc Kiệt quan đại nội.

Nặc Kiệt nâng cằm hừ hừ hai tiếng, vẻ mặt nhếch lên cười ẩn ý nói, “Mọi người tiếp tục chơi, tiếp tục vui chơi.”

“Cái kia…..Xin hỏi ngài, có chuyện gì xảy ra sao?” Thuyền trưởng đang lúc mọi người tạm thời trấn tĩnh lại, cẩn trọng dò hỏi.

“Cũng không phải chuyện lớn gì.” Nặc Kiệt một mặt hòa khí giải thích, “Chẳng qua là, nơi này có người giả mạo chủ tử nhà ta, đem tiểu chủ tử lừa gạt vào phòng tối, ý đồ mưu hại.”

Tâm mọi người vừa mới nghe câu trước buông xuống chưa được một phút, nghe nốt câu sau thì lại giật thót lên, quay mặt nhìn nhau sửng sốt,Là ai? Kẻ nào?

Vừa loạn, vừa hoảng, nhất thời nghi kị lẫn nhau, tất cả đều chung một suy nghĩ muốn nhanh rũ bỏ mọi mối quan hệ với những người còn lại.

“Theo như lời tiểu chủ tử thuật lại, đó là một tỳ nữ, mọi người đem toàn bộ tỳ nữ gọi ra đây, để tiểu chủ tử nhà ta nhìn một cái.” Nặc Kiệt ngồi xuống chiếc ghế mà thị vệ vừa bê lại, nhịn không được nhếch miệng cười –/Cảm giác này thích thật!/ –Nặc Kiệt nghĩ tới sau này còn muốn thử thêm nhiều một chút. Tiểu điện hạ nói, tư thế ngồi thể hiện sự tu dưỡng của con người, hắn là tổng quản cạnh bệ hạ, sự tu dưỡng của hắn ảnh hưởng tới cả mặt mũi của bệ hạ, nhất định không được làm mất thể hiện của người.

Trong góc, một nữ nhân kiều diễn trông thấy tất cả thì cười lạnh, này là muốn giở trò gì chứ, tỳ nữ lúc nãy bọn hắn rõ ràng đoán được là tỳ nữ do nàng phái đi, cớ gì còn bày vẽ mấy trò truy khảo tốn thời gian như thế này, chẳng thà trực tiếp kêu người tới áp giải nàng đi cho rồi, xoay đầu hướng về người ẩn mình trong bóng tối kia tỏ ý không giải thích được.

Người nọ lắc đầu, xoay người rời đi.

Thiên Nguyệt Triệt cùng Thiên Nguyệt Thần, cả hai tâm đều luôn luôn khó đoán.

Liếc thấy người nọ rời đi, nữ nhân kia cũng tính toán muốn tách khỏi nơi này. Vừa lúc lại bị Nặc Kiệt cản lại.

Nữ nhân khiêu mi, thân thể dán lên ngực Nặc Kiệt, “Ca ca, có chuyện gì sao?” – thanh âm nũng nịu, câu dẫn khiến cho Nặc Kiệt run rẩy một hồi…….Nữ nhân đúng là nguy hiểm nha, chân mày Nặc Kiệt co cụm lại một chỗ. Nặc Kiệt thường không quá quan tâm tiểu tiết khi hành xử nhưng cái tình huống này còn chưa có gặp qua bao giờ nha, lúc này hắn nếu đẩy ra cũng không phải mà không đẩy ra cũng chẳng xong.

“Tiểu thư xin hãy tự trọng.” Vứt, vứt, mới bị nữ nhân dựa vào một chút mà đầu óc với hành động đã chênh nhau mất mấy nhịp.

“Tự trọng?” Nữ nhân cười khẽ, uyển chuyển choàng một cánh tay quanh cổ Nặc Kiệt, tay kia đặt lên ngực, đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ vài vòng, “Ca ca ôm ta một cái, ôm một cái liền biết ta có tự trọng hay không.”

Ôm? Đúng, đúng, ôm một cái sẽ biết, Nặc Kiệt vươn tay, đang chuẩn bị vuốt ve, đột nhiên lý trí như bị tát cho một cái, nghĩ tới hắn đang làm cái gì vậy? Đang làm cái khỉ gì vậy?