Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 19: Nghiên cứu

Nữ nhân trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, vốn tưởng mình sẽ chết nhưng không ngờ một khắc ấy Thiên Nguyệt Thần lại buông ra.

“Phụ hoàng.” Thân ảnh Thiên Nguyệt Triệt hiện ra, đôi con ngươi màu đen trong trẻo hướng tới Thiên Nguyệt Thần, dư quang liếc tới nữ nhân đứng kia, tạm dừng lại, “Phụ hoàng.” Thân ảnh bé nhỏ nhào vào lồng ngực nam nhân, mềm mại như vậy, kiêu ngạo như vậy.

Hừ, nữ nhân đứng sau nhìn thấy trong mắt Thiên Nguyệt Triệt tràn đầy sự kiêu ngạo, sự kiêu ngạo ấy nhìn mình mà khinh thường.

“Tỉnh?” Động tác nhẹ nhàng đầy sủng nịnh xoa đầu hải tử, vốn phút trước là một nam nhân lãnh khốc vô tình lúc này đây chỉ còn là ôn nhu cùng chung tình.

“Ân.” Đầu nhỏ gật mạnh, “Phụ hoàng, Triệt nhi vừa mới bị người khác lừa.” Trước mặt kẻ khác, Mạn La đế quốc – bốc đồng tiểu điện hạ vĩnh viễn treo một nụ cười vô hại, khuôn mặt tinh sao ấy luôn là hồn nhiên như thế, con ngươi trong suốt chớp a chớp, chỉ có người thân thuộc mới biết dáng vẻ đó thực chất là bước đệm cho chuỗi hành động bắt nạt người khác sau này.

“Ưm, ai to gan như thế, dám khi dễ Triệt nhi?” Cầm tay tiểu bảo bối, chạm vào mạch nơi cổ tay, cảm giác được linh lực lưu động, mới rồi Triệt nhi cùng kẻ khác giao thủ?

Nhưng một mặt cũng không cảm giác được gì dị thường, liền hiểu ra thực chất linh lực vừa rồi là Thiên Nguyệt Triệt vận khởi để tạo kết giới, liền dùng ánh mắt hỏi thăm cùng cảnh cáo.

“Vừa này, Triệt nhi từ phòng đi ra liền có một tỷ tỷ tới tìm Triệt nhi, nói là phụ hoàng cho gọi, sau đó Triệt nhi đi theo tỷ tỷ ấy, đi một đoạn đường dài, nhưng rốt cuộc tới nơi cũng không thấy phụ hoàng đâu, xoay người lại phát hiện tỷ tỷ đó biến đâu mất, Triệt nhi tìm a, cứ như vậy tìm tới nơi này.” Thanh âm nót nớt nghe không nhẹ cũng không nặng, đây là Thiên Nguyệt Triệt cố ý nói cho cái nữ nhân đứng kia nghe.

Trên mặt nữ nhân biến động hay không nhìn không ra nhưng trong lòng đích thực rung lên, cũng không phải lo lắng cho tỳ nữ kia an toàn hay không, ả chỉ không rõ Thiên Nguyệt Triệt nói lời đó có ý tứ gì.

Thiên Nguyệt Thần xoa xoa đầu nhi tử, “Là phụ hoàng không tốt, không nên rời Triệt nhi, để Triệt nhi lo lắng, phụ hoàng lập tức phái người đi thăm dò, rốt cuộc lá gan của kẻ nào lớn như vậy cư nhiên dám giả truyền thánh chỉ.”

“Ân, phụ hoàng nếu tìm được rồi, nhất định phải nói để cho Triệt nhi xử lý nha.” Thiên Nguyệt Triệt bày ra ngữ điệu mềm nhũn, áp sát hơn vào lồng ngực Thiên Nguyệt Thần, “Trong phòng thí nghiệm của Triệt nhi vẫn còn thiếu tiêu bản đó.” Song, ý tứ trong lời nói nhu hòa đó lại khiến nữ nhân kia nhịn không được run sợ.

Đây rốt cuộc là một thiếu niên như thế nào vậy.

“Tiêu bản?” Thiên Nguyệt Thần nhíu mày, khó hiểu –Lại là vật không hay ho gì đây.

“Chính là đem nội tạng trong người kẻ đó toàn bộ lấy ra, đem thân thể cho đóng băng, cứng thành tượng đá đó.” Mặt làm ra vẻ đương nhiên ngước lên hỏi, “Phụ hoàng, dì này là ai a? Tại sao cứ mãi nhìn chúng ta?”

Trước nói một câu kinh khủng, sau lại một câu nhanh chóng thay đổi ngữ điệu.

Dì? Nét mặt nữ nhân nhanh chóng cứng lại.Nàng? Rất già sao?

Nữ nhân trong mắt hiện vẻ không ui, hài tử này thật chẳng chút lễ phép, liền nói, “Tiểu điện hạ phải chăng từng có tật ở mắt?”