Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 18: Cố sự

“Khởi đầu của tình yêu như thế nào lại biến thành bi kịch?” Thiên Nguyệt Triệt phất phát tay, ở trong bóng tối của căn phòng giăng kết giới, ánh sáng từ linh lực của Quang Minh thần tử bao bọc chiếu rọi khuôn mặt nữ tử, vô cùng bi thương.

Nữ tử thoáng kinh ngạc, xúc động nhìn Thiên Nguyệt Triệt trước mắt, rồ lại nhìn khắp căn phòng, tràn ngập hơi thở lưu động,thật tốt……thật ấm áp. Đây là ma pháp, nhưng cho dù là ma pháp hướng sáng thì trước kia cũng chưa bao giờ thấy được người tạo ra cảm giác ấm áp như vậy, là linh thể, bọn họ đối với ma pháp bài xích không nhỏ, thiếu niên ấy sử dụng linh lực của mình lại có thể khiến họ dung hòa.

Làm cho người ta không tự chủ mà buông lỏng hết thảy.

“Bởi kẻ đó thực chất là lang tâm cẩu phế.” Nữ tử phẫn hận, cơ hồ nghiến răng nghiến lợi.

Nghe đến đó, Thiên Nguyệt Triệt cơ hồ đã dự liệu được chuyện gì có thể xảy ra tiếp theo, nam nhân đó đã phản bội.

“Quốc vương sau khi qua đời, công chúa liền tiếp ngôi, nam nhân kia nghiễm nhiên trở thành hoàng phu tôn quý. Bởi Thánh Linh quốc ngắn cách với bên ngoài nên cuộc sống luôn trôi qua trong thái bình, cũng chính trong sự thái bình đó mà âm mưu bắt đầu nảy nở. Nam nhân kia luôn tận dụng đêm khuya yên tĩnh mà xuất nhập thánh quốc, dẫn linh khí từ trong ra, đem cái vẩn đục từ ngoài vào, khi hắn trộm đi thánh vật huyết ngọc rồi biến mât, nữ hoàng vì kiếm tìm hắn mà ra ngoài, tìm từ năm này qua năm nọ rồi họ dường như cùng nhau biến mất. Quốc gia không có quốc chủ cùng dần dần suy yếu. Một ngày nọ có một đám người thần bí tiến vào kết giới, bọn họ một thân đen kịt xông vào muốn chúng tôi giao ra một khối huyết ngọc khác. Năm đó nam nhân kia mang một khối huyết ngọc đi khiến cho linh thú trong Thánh Linh quốc không được áp chế, làm càn, mà trừ bỏ điện hạ không ai có thể kiềm giữ chúng.”

“Thánh thú hộ quốc?” Thiên Nguyệt Triệt nghi ngờ, đồng thwoif trong lòng dường như nảy sinh một cảm giác kỳ quái.

“Ân, là thánh thú hộ quốc – Bạch Hổ. Huyết ngọc vốn chính là đôi mắt của thánh thú.”

Thánh thú Bạch Hổ.

Trong đầu Thiên Nguyệt Triệt nảy lên một cái, nhớ tới Đàn Thành từng nói cho hắn biết, tổ tông của y từng cứu Bách thú vương Bạch Hổ, cho nên hắn có năng lực có thể cùng động vật khác tương thông, như vậy…….Tâm Thiên Nguyệt Triệt chấn động, Đàn Thành cùng Thánh Linh quốc có quan hệ gì?

Nghĩ tới đây, Thiên Nguyệt Triệt liền hỏi, “Con dân của Thánh Linh quốc có thể cùng với động vật thông hiểu ý nhau hay không?”

Di ?Nét mặt nữ tử có chút kinh ngạc, “Ý của điện hạ là gì?” Nữ tử chợt trở nên rất vui mừng, “Điện hạ biết cùng động vật nói chuyện được sao?”

“Có ý gì?” Thiên Nguyệt Triệt không trực tiếp trả lời câu hỏi của nữ tử, cái hắn muốn là đáp án câu trước đó.

“Là, người của Thánh Linh quốc, có thể cùng động vật nói chuyện với nhau, nhưng không phải ai cũng sở hữu năng lực đó, chỉ có người kế thừa ngôi vị hoàng đế, trên người chạy dòng máu hoàng gia mới có.”

Cái gì?

Thiên Nguyệt Triệt nghe được tiếng tim mình đập rất nhanh,Như vậy Đàn Thành, hắn…? Không, không, không, tìn tức kia quá mức chấn động,“Có thể kể rõ một chút không.”

Nét mặt hắn vô cùng kiên đinh, khiến cho người khác khó lòng chối từ.

Nữ tử cũng có chút lo nghĩ cho nên cũng không có cự tuyệt, “Bởi vì tổ tông của chúng tôi, hoàng đế đời thứ nhất đã cứu Bách thú vương Bạch Hổ, cho nên Bạch Hổ mới trở thành thánh thú hộ quốc của chúng tôi, sau khi Bạch Hổ qua đời, mỗi một vị hoàng đế kế vị đều có loại năng lực cùng động vật hiểu ý ấy. Hơn nữa, thân thể Bạch Hổ khi chết hóa thành tượng đá,……đôi mắt đó chính là hai khối Huyết ngọc kia.”

“Vậy tại sao lại đem huyết ngọc từ đôi mắt Bạch Hổ đó lấy ra?”

“Vì nếu để hai khối huyết ngọc cùng một chỗ sẽ không an toàn, cho nên……., nữ hoàng sau khi người rời khỏi Thánh Linh quốc, bọn ta mới biết mắt Bạch Hổ bị khuyết thiếu chính là huyết ngọc còn lưu lại kia đã bị người lấy mang theo. Đám người kia xông vào Thánh Linh quốc muốn lấy trộm ngọc nhưng rốt cuộc không còn mà lấy, chúng rất không cam tâm cho nên đã đuổi giết rất nhiều tộc dân chúng tôi. Những linh hồn ấy bị nhốt trong kết giới bao bọc quốc gia không cách nào khác ra đi cũng chẳng biết làm sao để siêu thoát.”

“Nếu vây, ngươi sao lại tới được nơi này?”

“Lúc tôi đi khỏi thì còn sống, vì muốn ra ngoài tìm nữ hoàng cho nên mới tránh được một kiếp truy sát kia, tới lúc tôi trở về thì Thánh Linh quốc đã tan thành mây khói, tới được thánh miếu, nơi này thờ phụng tượng đá của thánh thú cho nên người đem toàn bộ trận giết chóc ấy truyền tới ý thức trong tôi, tôi mới biết được cả câu chuyện từ đầu tới cuối.”

“Nhưng là……” Nước mắt lại một lần rơi xuống, “Cho tới lúc chết, tôi cũng không tìm được nữ hoàng bệ hạ.”

“Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”

“Tôi là linh thể, có khả năng nhập thân, nghe nói thuyền này muốn đi tới Khả Hãn Nặc quốc mà Khả Hãn Nặc quốc đó lại gần với Thánh Linh cho nên tôi liền áp chế cô gái kia, muốn dùng thân xác ấy mà về lại cố quốc.”

“Sáng nay ở trên boong, nữ nhân này xảy ra chuyện gì vậy?” Vì sao nhìn thấy hắn cùng phụ hoàng liền hoảng sợ mà vội vã bỏ chạy?

“Này…..” Nữ tử mặt thoáng đỏ ửng, tựa hồ có chút hối lỗi, “Tôi vốn trốn ở một góc thuyền thôi, các người trên thuyền toàn là nam nhân, tôi tìm sao được thân thể nữ nhân nào để nhập vào, sau giữa đường các người cứu chiếc thuyền kia, tôi nhìn thấy cô gái này bèn áp vào, nàng vốn là thị nữ cạnh một vị tiểu thư, sáng nay phụng mệnh đi mời phụ thân ngài, kết quả là vừa thấy mặt…..nhìn thấy…..nhìn thấy phụ thân ngài nhìn ngài thâm tình như vậy, cho nên cô ấy hoảng sợ.”

“Vị tiểu thư kia ? Lại chuyện gì nữa?”