Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 16: Yến hội

“Phụ hoàng, có đôi khi lời Nặc Kiệt nói chỉ có thể tin được bảy phần thôi.” Thiên Nguyệt Triệt từ trong vòng ôm của nam nhân chui ra, ở trên giường lăn qua lăn lại.

“Kia còn ba phần nữa đâu?” Đem tay ra một lần nữa chặn tiểu đông tây đang nghịch ngợm không ngừng kia lại.

“Bị hắn giấu diếm mất rồi.” Nằm yên trong ngực nam nhân khiến hắn tay chân bứt rứt, tỉnh rồi không có ngủ lại được nữa, Thiên Nguyệt Triệt chẳng thể làm gì khác hơn là muốn dùng việc lăn lộn qua lại để giết bớt thời gian.

“Tiểu điện hạ, ngài oan cho nô tài, nô tài thực sự không có tàng tư” Nặc Kiệt chỉ kém là chưa có gào khóc lên thôi, lần này thực sự hắn không có tích của riêng gì hết.

“Bổn điện hạ biết ngươi có tàng tư hay không, lúc về cung sẽ tra cho rõ.” Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên nhỏm dậy, xấu bụng nói, “Trong cung ngươi hẳn là giấu diếm vật này vật nọ ở trong phòng ngủ đi, bất quá trên thuyền thì khác, chúng ta tới gần bờ rồi thuyền sẽ quay đầu trở lại, nếu như giấu ở nơi nào đó trên boong ắt sẽ có người đánh cắp mất, ngươi liền đem theo trên người a, dù vẫn lo sợ bị ta cùng phụ hoàng phát hiện ra.”

Nặc Kiệt trợn tròn con mắt, một câu cũng không thể nói, chỉ biết ngơ ngác nhìn chăm chăm đại nhân trước mắt, trong lòng đem tên mật thám nào đó đã báo cáo ẩn sự hung hăng mắng cho tới tấp, chờ hắn trở về, không bắt. không túm tên kia ra trị tội không được.

“Tốt lắm, Triệt nhi, thôi đừng khi dễ Nặc Kiệt thêm nữa.” Vỗ vỗ bả vai tiểu tử, thật ra Nặc Kiệt này bụng dạ gì cũng thành thật, ở trước mặt Triệt nhi thì vô pháp chống lại, đánh không dám hoàn thủ, mắng không dám trả treo.

“Bệ hạ…..” Nặc Kiệt lỗ mũi có điểm cay cay, cảm động.

“Dừng dừng dừng, đem nước mắt dụi cho hết rồi nói lúc nãy ngươi tới gõ cửa là có chuyện gì?”

Thiên Nguyệt Thần vừa nói ra, Nặc Kiệt vội vàng thu lại nước mắt, ngưng xuất tự nhiên như vậy khiến Thiên Nguyệt Triệt sửng sốt nha sửng sốt, trong lóng cảm thán :Nặc Kiệt thật lợi hại.

“Bẩm, chuyện là như vậy, đám người chúng ta cứu ngày hôm qua, có mấy người đề nghị mở một yến hội nho nhỏ, để an ủi lẫn nhau, hỏi có thể mượn thuyền lớn của chúng ta được hay không, vẫn đề ngân lượng có thể thu xếp tốt.” Cho nên mới có đống ngân bảo thạch bảo trân quý gì đó mà hắn vừa lôi ra đó chứ, này là tới nhờ vả hắn mới có thôi.

Những lữ khách kia cũng đều là người có tiền, có của, căn bản chẳng bận tâm tới số ít lẻ loi này.

Nghe Nặc Kiệt nói xog, Thiên Nguyệt Thần vô thức đem ánh mắt dời về phía Thiên Nguyệt Triệt, “Ý Triệt nhi thế nào?” Ở trên biển mấy ngày đúng là có chút nhàm chán, tới được nơi kia cũng còn những mấy ngày thuyền, trong mấy này tới nếu cứ ở không quả là sẽ sinh ra buồn bực.

“Được.” Thiên Nguyệt Triệt sảng khoái nói.

Chơi ? Hắn không quá có hứng thú, có điều, náo nhiệt một cũng cũng chẳng sao.

Nhận được sự cho phép của Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Ngyệt Triệt, Nặc Kiệt vui vẻ mà chạy đi báo trước.