Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 14: Sáng tỏ

“Phụ hoàng.” Hài tử trong ngực nam nhân ngửa lên, băng lam khi nãy giờ đây toàn bộ đã bao trùm huyết sắc, “Phụ hoàng, ta khát.”

Thiên Nguyệt Thần nhíu mày, sự chịu đựng của Triệt nhi không thể nào kém như vậy, chẳng lẽ là bởi vì sự thức tỉnh của dòng màu Ám Dạ vượt quá dự tính của hắn, “Triệt nhi, đem Tiêu Tinh Linh cùng Thủ Điện Đồng thu vào trong Tạp Cơ Tư đã, rồi phụ hoàng sẽ để cho Triệt nhi giải khát.”

“Thật…?” Thần trí trong mắt của tiểu gia hỏa đã tản đi, con ngươi tan rã lưu lại quang mang thuần tịnh, giống như một hài đồng ngây thơ, thiên chân vô tà.

Làm sao có thể có Ám Dạ chi tử trên người mà ánh mắt vẫn đơn thuần như thế.

“Thật.” Thiên Nguyệt Thần hứa với Thiên Nguyệt Triệt, là lời hữa vĩnh viễn không nuốt lời, cho dù biển cạn đá mòn.

Thiên Nguyệt Triệt cười ngọt ngào làm thu Tiểu Tinh Linh đang e sợ cùng với Thủ Điện Đồng ngơ ngác thu vào trong Tạp Cơ Tư, sau đó đem miệng nhỏ hướng tới cánh tay Thiên Nguyệt Thần cắn xuống.

Răng mèo bén nhọn, dễ dàng đâm sau tới tận xương, đau nhất định có nhưng nhìn nét mặt tiểu hài tử thỏa mãn như thế, Thiên Nguyệt Thần một chút cũng không thấy đau huống chi hắn không muốn để cho máu của kẻ khác chảy trong người Triệt nhi. Bảo bối, chỉ có thể là hắn.

“Thì ra là như vậy.” Âm thanh cao ngạo vang lên phía sau lưng Thiên Nguyệt Thần.

Cái thanh âm cao ngạo này, Thiên Nguyệt Thần hiển nhiên quen thuộc, là ….Thương Khung.

“Ngươi theo tới.” Thiên Nguyệt Thần căng thẳng nắm chặt bên hông Thiên Nguyệt Triệt, từ khi Thương Khung nguyện ý ở lại hoàng cung y đã cảm thấy chuyện không đơn giản có thế, chỉ không nghĩ việc Thương Khung theo sau. Hắn là Tinh Linh hoàng, có muốn ẩn khí không ra mặt thì Ám Dạ chi chủ như hắn cũng không tài nào phát hiện được.

“Ngươi cư nhiên để hắn hút máu, Thiên Nguyệt Thần, ngươi coi thường tính mạng của hắn sao.” Thương Khung tức giận, thế nào cũng không tin nổi, hắn là con của thần, cao quý như vậy cư nhiên, cư nhiên như thế….. như thế…..Được, hắn thừa nhận, bộ dáng Thiên Nguyệt Triệt hút máu vô cùng khả ái, nhưng ngay cả như vậy cũng không nên để hắn hút nguồn máu Ám Dạ, “Máu trên người ngươi cùng với khí tức của Quang Minh sẽ sinh ra ngăn cách.”

“Ta biết.”

“Biết mà ngươi còn làm như thế, ngươi không phải thương hắn sao? Sao lại làm ra việc phá hủy hắn như vậy? Ngày ấy lúc hắn tu khí toàn thân, gọi tới không biết bao nhiêu ác linh lớn nhỏ, chúng có thể đến gần hắn điều đó làm ta nghĩ sao cũng không hiểu được,…………..nếu như không phải lần này ta theo sau dò xét, thì hoàn toàn không tài nào nghĩ tới. Ngươi là Ám Dạ chi chủ, máu của ngươi là thừa kế từ máu của Ám Dạ chi tử, giống như linh lực của ngươi, sẽ truyền vào trong hắn, khi trong người hắn sáng tối không cách nào thăng bằng, hắn sẽ bị hủy diệt.”