Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 7: Người quen

Một cỗ mát mẻ từ đâu phóng tới, chẳng qua trong phút chốc một đạo công phu theo đó làm gió đem huyết nhân kia nhấc lên. Đao kiếm thế nào cũng không gây thương tổn được hắn, chứng kiến một màn này tất cả đều choáng váng, ngay cả những thủ vệ môn một số người cũng sửng sốt.

“Thủ vệ trưởng?” Thủ vệ không biết làm như thế nào cho phải, không thể khác hơn là chuyển hướng về phía thủ vệ.

Thủ vệ trưởng vừa định mở miệng, một đạo thân ảnh bạch sắc từ trên cửa thành bay vọt xuống, thân ảnh lướt qua nơi đâu cũng tạo nên vài tia mát mẻ, theo sau đó cửa thành cũng từ từ mở ra.

“Chuyện gì xảy ra ? Ai bảo các ngươi mở ra ?” Thủ vệ trưởng hướng phía cửa thành lớn tiếng thét to, chỉ thấy một thủ vệ từ trong chạy tới, ở bên tai thấp giọng lẩm bẩm vài câu, thủ vệ trưởng nhất thời mở to hai mắt, nhìn thân ảnh bạch sắc trước mắt, “Gặp ….ra mắt lục điện hạ.”

Thủ vệ trưởng quỳ trên mặt đất.

Lục điện hạ ? Những thủ vệ khác dù không thể ngay lập tức lý giải được tình huống trước mắt nhưng vẫn cung kính tiếp bước hành lễ.

Thiên Nguyệt Triệt vung tay lên: “Miễn”.

Lục điện hạ ? Nam nhân cả người toàn máu lúc này lý trí cũng thanh tỉnh, mở mắt, nhìn Thiên Nguyệt Triệt đang chậm rãi tiến về phía hắn, dưới ánh mặt trời màu trắng của bộ trang phục cao quý được chiếu rọi càng toát lên sự tinh tế người thiếu niên đó, cái này..người đó thật là tiểu điện hạ.

Nam nhân từ trên mặt đất bò dậy, còn muốn hướng phía Thiên Nguyệt Triệt mà nhanh đi tới, có điều hắn thực sự thương thể quá nặng. Thủ vệ thấy hắn đang gắng bò lại chỗ Thiên Nguyệt Triệt thì tất cả chợt hồi phục lý trí – đây chính là tiểu điện hạ mà hoàng đế yêu thương nhất – tuyệt không được để bị đả thương a.

“Thật là chật vật, Tu.” Lại thấy Thiên Nguyệt Triệt mang theo nụ cười mỉm hướng nam nhân kia cất giọng lên tiếng.

Cái gì ? Tiểu điện hạ tôn quý biết cái người này ? Mọi người cực kỳ sửng sốt.