Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 2: Nghi ngờ

Trong không khí lưu động hai luồng hơi thở, nhìn đến Thiên Nguyệt Triệt đầu nhỏ còn lộ ra vài tia mồ hôi, lại nhìn Thương Khung áo sống có chút xộc xệch, Thiên Nguyệt Thần biết ắt hẳn hai bên đã giao thủ, nhưng là..? Nghi ngờ thoáng vụt qua đáy mắt, hẳn Triệt nhi không phải đã khôi phục lại linh lực của Quang Minh thần tử sao?

Tại sao lại đổ mồ hôi, hơn nữa hắn còn cả thấy một tia hô hấp không yên.

Trong chuyện này có thể hắn đã bỏ sót mất cái gì đó ?

“Phụ hoàng” Thiên Nguyệt Triệt thu hồi bộ dáng vừa nãy, thời điểm dư quang vẫn liếc về phía Thương Khung mà ra sức cảnh cáo.

Thương Khung cười lạnh, nét mặt có chút cau lại, tiểu hài tử xấu xa, với linh lực của ngươi bây giờ còn dám uy hiếp ta ?

Thiên Nguyệt Triệt dùng ánh mắt có ý bảo, Ngươi cứ chờ đó.

Thiên Nguyệt Thần tiếp được thân thể yếu ớt như không xương của Thiên Nguyệt Triệt ôm vào trong ngực tỉ mỉ thay hắn lau mồ hôi. “Thế nào, mệt muốn chết rồi ?” Tiếng nói thật ôn nhu, cũng may sắc mặt tiểu hài tử không tái nhợt nếu không hắn chắc chắn sẽ càng suy nghĩ nhiều hơn. Quần quần áo áo kéo kéo chỉnh chỉnh.

“Không có” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, dùng gương mặt cọ cọ vào lồng ngực Thiên Nguyệt Thần, mồ hôi trên trán dính vào Kim long bào, đôi tay nhỏ ôm lấy eo Thiên Nguyệt Thần cũng không hiểu là tiểu tử này không được tự nhiên cái gì hay chỉ là muốn làm nũng “Phụ hoàng, Thương Khung thật đáng ghét, bọn ta đem hắn đuổi đi a”

Thanh âm mềm nhũn mang theo âm điệu ngọt ngào lại lộ ra chút phần vô lực.

Thiên Nguyệt Thần đem tiểu tử vẫn chưa cao tới hắn ôm lấy áp vào trong lồng ngực : “Ngã bệnh ?” Đều nói động vật có loài ngủ đông, xem ra tiểu tử hắn hẳn là có thói quen ngủ xuân

“Phụ hoàng… .” Thiên Nguyệt Triệt gọi nam nhân, chỉ đơn thuần là muốn gọi như vậy.