Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 1: Lưu thất

Từ nửa tháng trước trong hoàng cung của Mạn La đế quốc xuất hiện một vị khách không mời mà đến. Người đó cùng tiểu điện hạ nhà họ một thân đều toát ra vẻ tôn quý như nhau. Sở hữu một mái tóc đen dài, một đôi mắt đồng màu cùng một thân bạch y phiêu diêu, tuấn dật đủ để khiến những cung nữ luôn len lén nhìn phải đỏ mặt. Mà trong số đó, “người” động tình nhất không thể không kể đến đó chính là Thủ Điện Đồng.

Cho nên trong Mạn La các luôn có thể thấy một màn người nọ đi phía trước còn Thủ Điện Đồng bận chạy đuổi theo phía sau.

“Tinh Linh ca ca … Tinh Linh ca ca ..” – Một khô lâu thế nào lại phát ra âm nhu thanh thanh thúy thúy của một thiếu nữ, quái dị thật quái dị.

Tinh Linh Hoàng từ trước đến giờ vốn vẫn luôn một bộ dáng tuấn mã thanh cao lúc này đây cũng không cách nào thừa nhận nổi liền xuất một đạo bạch quang nhằm cản lại một Thủ Điện Đồng đang điên cuồng đuổi đến phía sau. Một thân ảnh thon dài ngay tức khắc bị đá văng ra khỏi Mạn La các : “Thiên Nguyệt Triệt, ngươi rốt cuộc còn dưỡng những thứ kỳ quái nào nữa hả ?”

Mạn La các, bên ngoài là những cây anh đào lay động theo gió, đem đến từng trận từng trận hương hoa mê hoặc nhân tâm còn bên trong thuần một không gian ám sắc được chiếu rọi bởi thứ ánh sáng của dạ minh châu nhẹ nhàng mà len lỏi khiến cho chung quanh bao phủ hơi thở ấm áp.

Cạnh châu đài là chiếc giường gỗ mộc có trải một tấm thảm màu đen và trên đó có một dáng người mảnh khảnh đang ngon giấc.

Từ trên cổ, nơi yết hầu lộ ra có thể xác nhận, đó là một thiếu niên.

Thiếu niên tóc đen dài, xõa tung bốn phía, cùng màu đen của tấm thảm tạo nên một sự hài hòa khôn tả. Thân ảnh cũng không bởi có kẻ rảnh rỗi xông vào mà miễn cưỡng ngồi thẳng dậy, vẫn như cũ đều đặn hô hấp.

Tinh Linh hoàng sau khi hống lên một câu trên để “phát tiết” cũng thức thời tại một khắc đó nhanh nhẹn mà dừng lại. Đôi con ngươi sâu thẳm chằm chằm nhìn Thiên Nguyệt Triệt, nói thật đến nay hắn cũng không hiểu được những ý nghĩ trong đầu Thiên Nguyệt Triệt vậy nên chỉ cẩn thận bước thêm nửa bước, tiến tới gần hơn một chút.

Khuôn mặt này đúng thực là rất tinh sảo nhưng cũng không phải là đẹp nhất, đây là do linh lực của Quang Minh được khôi phục nên màu tóc đại biểu cho linh hồn ấy cũng theo đó mà biến chuyển thành màu đen.

Hẳn không biết tự mình vội vã manh động cái gì mà lại theo Thiên Nguyệt Triệt tới đây, chẳng qua là hắn chỉ cảm thấy ở Thần tộc hay Tinh Linh tộc cuộc sống của hắn thực phiền muộn.