Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 5 - Chương 8: Thư phi

Chiến hỏa không xảy ra, quân đội của Mạn La đế quốc và Tề quận tướng sĩ cùng nổi lửa mở tiệc, cũng thiêu đốt bầu trời Mạn La đế quốc.

Mạn La lệnh bị chia thành hai rốt cục hợp thành một khối, Thiên Nguyệt Triệt cầm lấy nửa khối Mạn La lệnh Da Lạc Tư Đặc Lặc cho hắn, trong lòng cảm thán hàng vạn hàng nghìn lần, nguyên lai đi tới thế giới này, hết thảy vượt xa tưởng tượng của mình.

Tâm vốn lạnh băng được ôn tình thay thế, hơn nữa, còn phát hiện bản thân đã thực thỏa mãn.

Mạn La đế quốc . Hoàng cung

Dưới bầu trời đêm an tĩnh, một cuộc máu tanh khác cũng bắt đầu mở màn.

"Mẫu phi nàng?" Thiên Nguyệt Thiên Hâm đứng bên giường của Trữ quý phi, mẫu phi luôn luôn yêu thích xinh đẹp, hiếm khi bệnh tật thế này.

Bên cạnh có một ngón tay lôi kéo y phục của Thiên Nguyệt Thiên Hâm, đó là thất công chúa, là công chúa ra đời sau Thiên Nguyệt Triệt không lâu, nhưng cũng là đứa bé ra đời dưới sự tức giận của Thiên Nguyệt Thần, năm đó, Thiên Nguyệt Thần đem tất cả thống khổ mà Thiên Nguyệt Triệt từng chịu, trút lên người đứa bé này.

Thiên Nguyệt Thần, chỉ cần là nhi tử y không quan tâm, y liền không nhìn thêm dù chỉ một cái.

Thiên Nguyệt Thiên Hâm cầm tay thất công chúa: "Mẫu phi không có chuyện gì, ngươi theo ma ma đi ngủ trước, thân thể ngươi không tốt, nên chú ý." Thiên Nguyệt Thiên Hâm lãnh tình cực kỳ giống nam nhân bên cạnh hắn – Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai.

Nhưng thất công chúa vẫn là muội muội của hắn.

"Ân." Thất công chúa là một hài tử trầm mặc ít nói, nàng cũng biết thân thể mình không tốt, ở đây sẽ chỉ làm bọn họ lo lắng, từ nhỏ nàng sinh sống trong cung điện, luôn mong có một ngày được ra khỏi đây xem thế giới bên ngoài.

Chưa từng có người nói với nàng, bệnh trên người nàng là thế nào, tuy không chết, nhưng sẽ không khiến nàng dễ chịu.

Đó cũng là đương nhiên, chuyện băng tằm trên người Thiên Nguyệt Triệt là một bí mật, Thiên Nguyệt Thần không truy cứu, đã là ân huệ thật lớn, nếu như khi đó Thiên Nguyệt Thần biết được sau này mình sẽ yêu nhi tử của mình, sợ rằng tất cả những người có liên quan, đều không thoát được.

"Ngươi cũng đi ngủ đi." Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai thấy sắc mặt Thiên Nguyệt Thiên Hâm không được khá lắm, "Buổi tối còn có người khác chiếu cố."

"Ân." Đúng là, mấy ngày qua hắn vẽ thêm một bản mới, cảm giác có chỗ không hài lòng, cho nên mất ăn mất ngủ.

Một góc khác của hoàng cung.

"Thế nào?" Nữ âm xa lạ, có chút lạnh lùng.

"Đã không sai biệt lắm." Là nam âm xa lạ, có vài phần bị đè nén, "Chỉ có thể trách nữ nhân kia vận khí không tốt." Hừ lạnh mấy phần xem thường.

"Dài dòng, nếu không phải các ngươi không cẩn thận, há có thể bị nàng bắt gặp, bên kia có thông báo gì?"

"Bên trên truyền lệnh, lúc Mạn La đế quốc và Tề quận khai chiến, nắm được bản đồ hành quân của Mạn La đế quốc."

"Bên kia đã khai chiến, tối ta đến ngự thư phòng tìm xem."

"Ngươi thật ác độc, khó trách người ta nói, tối độc phụ nhân tâm."

"Hừ, là Thiên Nguyệt Thần không biết tốt xấu." Nữ nhân khinh thường, "Nam nhân kia có bệnh, bệnh nặng." Đừng tưởng rằng, nàng nhìn không ra quan hệ của bọn họ.

"Ban đầu là ngươi muốn gả cho nam nhân kia, Thiên Nguyệt Thần, đây là nam nhân mà nữ nhân khắp thiên hạ đều muốn."

"Giờ thì sai, không ai muốn."

"Nga?"

"Y... Y thích nam nhân, hơn nữa, người kia còn là nhi tử của y."

"Cái gì?" Nam âm xa lạ tràn ngập kinh ngạc, điều này... Điều này có thể sao, nam nhân tôn quý nhất thiên hạ, cư nhiên... Cư nhiên yêu nhi tử của mình ?