Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 5 - Chương 7: Giải quyết

Tề quận là lãnh địa của phiên vương, cho nên nó nằm ở vùng tự do tiếp giáp của Mạn La đế quốc, phiên vương ở đại quốc giống như một nước nhỏ, nó tồn tại độc lập, tương đối mà nói có thể tự lập vương.

Chiến trường ngoài thành, gió nhẹ thổi lên cát bụi.

Thiên Nguyệt Triệt ngồi trên lưng ngựa, chiến bào màu bạc lấp lánh như trăng sáng, rõ ràng là diễm dương đang treo cao, mọi người lại cảm thấy thiếu niên này như ánh trăng trong trẻo, tóc dài hồng sắc được buộc lên, đây là lần đầu tiên Thiên Nguyệt Triệt buộc tóc, thoạt nhìn tư thế oai hùng, sức quyến rũ phi phàm.

Không giống với chiến bào màu bạc của Thiên Nguyệt Triệt, chiến bào của Thiên Nguyệt Thần là màu đen, bất kể ngồi ở đâu, nam nhân này đều quân lâm thiên hạ.

Khí thế uy nghiêm của đế vương không thể xâm phạm, ánh mắt nhìn Thiên Nguyệt Triệt tuy sắc bén, nhưng đáy mắt như hồ sâu, mà ẩn trong hồ sâu chính là nhu tình.

Giữa thiên quân vạn mã, hoàng đế tuấn mỹ vương tử xinh đẹp tuyệt trần, tầm mắt giao nhau, giờ khắc này, tâm hai người cũng dị thường kích động.

So với sự bình tĩnh của Thiên Nguyệt Triệt và Thiên Nguyệt Thần, phó tướng của bọn họ vẫn biểu hiện nhiều tình tự hơn.

Hai mắt Da Lạc Tư Đặc Lặc lộ ra tơ máu, hốc mắt thâm đen, tối hôm qua hắn mất ngủ, chỉ vì hôm nay gặp lại nam nhân này, cụ thể có bao nhiêu năm không gặp, đã quên. Duy nhất tồn tại trong lòng là phần rung động kia, rung động tuổi trẻ, hồi tưởng đến đó, nhiều năm chia cách, vẫn có thể cảm giác được.

Chẳng qua sau khi kích động, cũng là bình tĩnh, thật sâu bình tĩnh, bao nhiêu năm chờ được, không thể thua trong giờ khắc này.

So với Da Lạc Tư Đặc Lặc, hiển nhiên Liệt La Tư Á có chút bất ngờ, y nghĩ người kia sẽ xông lên đánh mình một trận, nhưng lại không có, hắn chỉ bình tĩnh nhìn y.

Hắn thay đổi, chẳng qua phần tĩnh lặng kia vẫn tác động đến tâm của y, khóe môi Liệt La Tư Á cong lên, cười nhìn Da Lạc Tư Đặc Lặc, ý tứ không rõ.

Mà nụ cười này, thậm chí có chút ôn nhu, Da Lạc Tư Đặc Lặc thực không dám tin, là mình hoa mắt sao?

Chủ tướng không truyền lệnh, chiến trường an tĩnh khiến song phương chiến sĩ bắt đầu nôn nóng, trận này không phải đánh mệt, mà là đứng mệt.

Đột nhiên, Thiên Nguyệt Thần và Thiên Nguyệt Triệt giục ngựa chạy lên, song phương tướng sĩ đều có tinh thần, tưởng bọn họ muốn đánh, kết quả, hai người chỉ lại gần nhìn nhau.

"Có thể nói cho ta biết nguyên nhân chứ?" Thanh âm ôn nhu rất nhẹ, nhưng lại rõ ràng truyền vào tai tất cả mọi người. Đây là. . . . . Cuộc chiến này còn đánh sao?

Thiên Nguyệt Triệt cười rực rỡ: "Tất nhiên muốn nhìn bộ dáng ngươi lúc mặc chiến bào một chút."

Đáp án nằm trong dự kiến của nam nhân, nhưng ngoài dự kiến của mọi người.