Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 5 - Chương 5: Mưu kế

Hai người đồng dạng kiêu ngạo đứng thật xa nhìn nhau, lỗ mảng và táo bạo của tuổi trẻ đã chôn vùi theo thời gian.

So với thân hình thon dài của Thiên Nguyệt Thần, Liệt La Tư Á thuộc về loại nam nhân khôi ngô, nhìn tử bên ngoài, Thiên Nguyệt Thần là nam nhân ôn văn nho nhã, lúc cười, đôi mắt hoa đào thập phần câu nhân.

Mà Liệt La Tư Á là nam nhân lãnh khốc, hắn không biết cười, nếu có một ngày hắn cười, vậy mới thật sự đáng sợ.

Khuôn mặt cương nghị mang theo vài tia lệ khí, đôi mắt hẹp dài tuấn tà, đưa mắt nhìn từ xa mà đến gần Thiên Nguyệt Thần, nam nhân đã từng là thần của hắn.

Song thời điểm gặp lại một lần nữa, giữa hai người thực an tĩnh, thật lâu sau hai người đồng thời cười to, hết thảy đều đã qua.

"Ta nghĩ ngươi vĩnh viễn sẽ không bước vào Á thân vương phủ nửa bước." Liệt La Tư Á mở miệng, thanh âm thêm vài phần cố tình gây sự.

"Bởi vì ta đã hiểu tình." Nét mặt Thiên Nguyệt Thần nhàn nhạt, mắt nhìn phương xa, không ai biết, y đang nhìn cái gì.

Dù sao thiên địa không có điểm cuối.

Liệt La Tư Á cũng cười khẽ, đã từng vì nam nhân này không hiểu tình, cho nên tâm giao ra chẳng bao giờ nghĩ tới hồi báo, chân chính bị thương tổn là, nam nhân này muốn mình tiếp thu Da Lạc.

Nghĩ đến người từng bước ép sát mình, chân mày Liệt La Tư Á thoáng nhíu lại, gần đây thu cấp báo, người nọ lại dám tạo phản.

Hắn quả nhiên là đang từng bước thúc ép mình a.

"Ta có vinh hạnh ở sinh thời, nghe được ngươi nói như vậy." Rốt cuộc là nam nhân cao ngạo, cho nên trong cuộc đời hắn không có hai chữ khuất phục.

"Thật xin lỗi." Hoàng đế tồn tại như thần, có một ngày buông xuống kiêu ngạo, nói xin lỗi.

"Ha hả..." Liệt La Tư Á cười một tiếng, "Ngươi không cần nghiêm túc như thế, ngươi không nợ ta cái gì, ngươi xuất hiện ở nơi này, hẳn cũng là vì Da Lạc, nghe nói lục điện hạ của ngươi tạo phản, cũng đúng, người dung hợp huyết mạch của Thiên Nguyệt gia tộc và Tư Đặc Lặc gia tộc, hiển nhiên sẽ nhớ đế vị."

"Không." Thiên Nguyệt Thần cũng cười, "Không phải vì Da Lạc, cũng không phải vì lục hoàng tử của ta."

Lời nói lộ ra ôn nhu, làm Liệt La Tư Á có chút bất ngờ, nam nhân này cũng sẽ có nét mặt như vậy? Hắn hiểu được, hẳn là yêu, vừa rồi y nói, y đã hiểu tình.

"Như vậy?"

"Là vì người ta yêu." Thiên Nguyệt Thần quay đầu, nhìn Liệt La Tư Á, nói, "Hắn là lục hoàng tử của ta, Thiên Nguyệt Triệt."

Cái gì?

Cái này, thân vương điện hạ luôn luôn anh minh thật sự bị dọa sợ, kinh hỉ quá lớn, thật sự quá lớn, cuối cùng Liệt La Tư Á sảng lãng phá lên cười: "Ngươi được, ngươi thật giỏi a..."

"Cũng không phải, hài tử kia, là muốn đem ta ra hành hạ chết." Thiên Nguyệt Thần không quan tâm bạn tốt cười nhạo, "Cho nên kế tiếp, ngươi phải biết làm sao chứ, Da Lạc..."