Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 5 - Chương 4: Bởi vì

Da Lạc Tư Đặc Lặc là một phần tử nóng lòng, hoặc là nói hắn muốn làm chuyện này, đối với hắn mà nói quá trọng yếu, cho nên mới vội vã như vậy.

Thiên Nguyệt Triệt tới Tề quận ngày thứ hai, cùng Đàn Thành quan sát Tề quận một lần, đứng trên thành nhìn bao quát Tề quận, Thiên Nguyệt Triệt không thể không thừa nhận Da Lạc Tư Đặc Lặc đúng là nhân tài trị quốc.

"Chủ nhân quản lý Tề quận hao tốn rất nhiều tâm tư." Quỳnh Liên chân thành nói, "Tổ tiên tới đất phong Tề quận từ thời tổ tiên Thiên Nguyệt, ở Mạn La đế quốc, nơi này đích thật là một khối lãnh địa phong phú, nhưng dù lãnh địa có tốt hơn nữa, nếu không có hiền tài, nó cuối cùng cũng chỉ là một khối thổ địa không thể di động mà thôi.

Trải qua trăm năm, chủ nhân của Tư Đặc Lặc cũng đổi mấy lần, thế giới càng ngày càng tiến bộ, nhưng Tề quận lại càng ngày càng rơi phía sau, cho đến khi phụ thân của chủ nhân cũng chính là ngoại công của tiểu vương gia cai quản."

Quỳnh Liên vừa nói vừa nhìn phương xa.

Thiên Nguyệt Triệt tỉ mỉ nghe, hẳn ngoại công của hắn là người dã tâm thật lớn trong miệng Da Lạc Tư Đặc Lặc.

"Nghe cữu cữu nhắc qua." Thiên Nguyệt Triệt đạm nói.

"Lúc tiểu thư gả cho bệ hạ không lâu, ngài đã qua đời, Tề quận rơi vào tay chủ nhân, đấu tranh trong quận vương phủ cũng bắt đầu mở màn, chủ nhân từ nhỏ lớn lên ở đế đô, chính là con tin mà mọi người thường nói, Tề quận vương phủ đưa con tin đến đế đô, nhưng thật ra cũng là quân cờ lão Vương gia sắp xếp.

Cho nên đối với Tề quận hắn rất xa lạ, quận vương phủ con cháu đông đúc, tuy chủ nhân sở hữu rất nhiều tốt đẹp, nhưng cố gắng bỏ ra so với người khác càng nhiều hơn, mà sở dĩ hắn làm vậy, cũng vì một câu nói của bệ hạ."

"Bệ hạ? Phụ hoàng?" Thiên Nguyệt Triệt nghĩ cũng phải, bởi vì Da Lạc Tư Đặc Lặc mắng phụ hoàng là cáo già.

"Uh, phụ hoàng của tiểu vương gia, dù không quan tâm thiên hạ, nhưng thiên hạ vẫn nằm trọn trong tay bệ hạ." Đối với nam nhân cao cao tại thượng kia, Quỳnh Liên là bội phục, "Năm đó, thời điểm chủ nhân bị đưa tới đế đô làm con tin, thuộc hạ cũng là người hầu của hắn, khoảng thời gian chủ nhân chân chính vui vẻ là lúc ở đế đô, dù hắn là con tin, nhưng thân phận tiểu vương gia của Tề quận còn tại, huống chi còn có chỗ dựa kia.

Cho nên chủ nhân sống ở nơi đó thực hạnh phúc, đây cũng chính là lý do một nửa khác của Mạn la lệnh nằm trong tay chủ nhân, nhưng bệ hạ vẫn như cũ không hề đề phòng, năm đó bệ hạ xuất thủ tương trợ, ở trong lòng chủ nhân là hữu tình đáng quý.

Huống chi, giang sơn Mạn La vẫn do người kia bảo vệ, cuối cùng tâm chủ nhân bị vây khốn, vì thế chủ nhân mới mắng bệ hạ là cáo già, bởi vì bệ hạ không uổng người nào, khiến chủ nhân cam tâm tình nguyện thống trị tốt Tề quận, không chút dị tâm."